Old school Easter eggs.
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Anh lại để mất em nữa rồi

Anh lại để mất em nữa rồi


23:22 / 16.11.2014
1027 - Chia sẻ : Anh lại để mất em nữa rồiAnh lại để mất em nữa rồi Anh lại để mất em nữa rồi Anh lại để mất em nữa rồi Anh lại để mất em nữa rồi
9.8 /10
- Chuyên đề:

Anh lại để mất em nữa rồi


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Tôi bắt đầu cảm nhận được cái se lạnh của mùa thu Hà Nội, khi những đợt gió đầu mùa chỉ khẽ mơn man trong cái lạnh nhè nhẹ giữa tiết trời râm mát, khi những ánh nắng chói chang vàng dệt của mùa hè đã không còn mà thay vào đó là một tấm áo choàng vàng nhạt khẽ vắt mình lên những thân cây, cửa kính, khi những con ve không còn ngân nga khúc nhạc hè….mùa thu, mùa của tình yêu chớm nở và có lẽ cũng là mùa đẹp nhất trong năm. Mùa thu nó khiến con người ta quên đi những ngày đi chơi, hội hè rong ruổi cùng bạn bè đồng trang, mà cuốn vào việc học của đầu năm, đầu kỳ….
Hoa – một cô bé hồn nhiên, vô tư và xinh xắn, cá tính lại khá mạnh mẽ và hướng ngoại. ở lớp cô làm lớp trưởng rất gương mẫu và quyết đoán. Vì vậy không có tên con trai nào dám léng phéng đến gần tán tỉnh hay làm quen cả. Một lần trong giờ học thể dục, đang mải đứng chỉ đạo xếp hàng ngũ trong lớp sao cho chỉnh tề thì….bốp….quả banh bay xoáy vô tình tìm trúng vào đầu Hoa, cô bé choáng váng, tay ôm đầu răng môi tranh nhau va chạm, miệng thoăn thoắt nói chửi đứa nào vô phước đá banh vào đầu mình. ở phía xa kia… Phong – cậu bạn lớp kế bên chạy đến, vẻ mặt nhăn nhó tới xin lỗi. Không thèm để ý đến lời của tên con trai kia, Hoa gắt gỏng :
-    Cậu cứ đứng đó, cậu chết với tôi rồi
Bên ngoài Phong nghe thấy mấy đứa con trai trong lớp bàn tán to nhỏ
-    Mày liệu mà chạy đi, chứ cứ đứng đó thì kiểu gì cũng nhận hành cả rổ của bà chằn về mà ăn, mà hành lại toàn là hành tây mới khổ chứ
Mới nghe đến thế, chưa kịp phản ứng sao thì Hoa đứng dậy, đưa mắt sắc lạnh tròn xoe hình viên đạn sang nhìn. Phong giật thốt người, linh tính có điều chẳng lành sắp xảy ra
-    Ông có biết ông vừa làm gì không?
-    Ơ thì mình lỡ đá banh vào người bạn, cho mình xin lỗi…
Chưa nói dứt câu thì Phong bị Hoa dí trái banh thật mạnh vào ngực, hự
-    Đó, ông thấy sao? Banh mới trúng ngực mà đã kêu lên nói gì vào đầu, nể tình ông biết trên biết dưới, thành thật xin lỗi mà tôi bó quá cho lần này, lần sau mà còn vậy thì tập xác định đi nhá
Phong chỉ biết đứng lặng người và gật đầu. Không nghĩ là một cô gái bề ngoài xinh xắn, yếu đuối như vậy mà cá tính lại mạnh mẽ đến thế. Hoa…thật khó hiểu hơn cái bề ngoài của cô.
Kể từ hôm đó, Phong tự nhiên lại nhớ Hoa, nhớ cái giọng nói có phần cứng cỏi pha chút mạnh mẽ của đàn ông. Còn Hoa, sau màn lên giọng với cậu con trai lớp bên, đôi lúc nghĩ lại cái khuôn mặt thất thần đến tội lỗi của anh bạn đó làm cô cười khúc khích một mình mà cô vô tình không biết rằng, mình đã thích Phong từ lúc nào rồi. Từ đó, mỗi lần đến trường Phong đều lén đi qua lớp Hoa để đưa đôi mắt thăm dò nhìn qua một lượt coi Hoa đang làm gì, có lúc hai đôi mắt chạm nhau, Hoa đỏ mặt quay đi, Phong mỉm cười ngờ nghệch làm đám bạn ngơ ngác không biết chuyện gì nữa. Có lần Phong bị ốm 2 ngày liền không tới trường được, Hoa vờ đi sang lớp bên cạnh trao đổi kinh nghiệm với lớp trưởng bên đó rồi đưa mắt nhìn qua, không thấy Phong, Hoa cất tiếng hỏi

Trang: [1],2,3,13 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm