Pair of Vintage Old School Fru
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Ban công leng keng

Ban công leng keng


23:31 / 16.11.2014
612 - Chia sẻ : Ban công leng kengBan công leng keng Ban công leng keng Ban công leng keng Ban công leng keng
9.7 /10
- Chuyên đề:

Ban công leng keng


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


I. Những đứa nhóc chưa lớn.
Từng giọt máu đỏ thẫm từ trán rớt xuống mi mắt, chảy dọc sống mũi và bắt đầu nhỏ giọt xuống áo đồng phục. Vẫn ánh mắt giận dữ và đầy sát khí, Min nhìn Mét Tám hằm hè, môi bặm lại. Giây lát, cô nhóc quay ngoắt và bỏ đi, lòng vẫn ngùn ngụt lửa giận.
Mét Tám vẫn đứng đấy, trân trân nhìn, mặc cho máu từ vết thương vẫn rớt xuống, miệng cậu ta cười toe. Thật là một tình cảnh kì quặc nhưng lại là một buổi sớm đầy thú vị, với Mét Tám. Cậu chàng đã “lỡ” mi lên trán Min một nụ hôn phớt nhẹ trong lúc cô nhóc xao nhãng và đúng như Mét Tám dự đoán trước, cậu bị Min túm lấy tóc và liên tiếp dập đầu hai phát vào tường. Kết quả là lúc này, máu vẫn rớt và Mét Tám hí hửng tới phòng y tế.
Ba ngày sau đó, Min không thèm nhìn mặt Mét Tám, cho đến khi cậu ta lén nhét vào cặp cô nhóc mảnh giấy ghi nguệch ngoạc: “Một chầu kem trên Ban công Leng Keng, cùng Su Su, xí xóa nhé!” thì mọi chuyện lại trở về quỹ đạo. Min dễ giận và đã giận thì dữ tanh bành. Nhưng cũng nhanh quên béng, nếu có kem và nếu ở Ban công Leng Keng. Huống hồ với Min, đây không phải lần đầu tên ngốc Mét Tám “dám cả gan” làm thế.
Min và Mét Tám từng học chung hồi mẫu giáo. Hai đứa ngủ chung giường, ăn cơm chung bàn và đi về chung đường. Chẳng còn lạ gì cảnh hai đứa ngủ gác chân lên cổ nhau, ăn trưa Min lén gắp hết rau và hành sang bát Mét Tám hay đi học về hai đứa mút chung cây kẹo. Ba mẹ hai đứa lại là bạn phổ thông nên cả hai cũng hay đến nhà nhau nghịch phá. Từ bé Min đã ngỗ ngược và ngang bướng như một nhóc trai. Có lần Mét Tám và một tên khác gây gổ to tiếng, Min đã xông thẳng tới đánh tên kia sứt đầu mẻ trán. Có lần sau một cuộc oanh tạc với lũ con trai trong trận đá banh, Min ngồi khóc tu tu, Mét Tám cũng ngồi cạnh òa khóc ngon ơ. Có lẽ lớn lên một chút, trong mắt Mét Tám, Min vẫn là siêu anh hùng, còn với Min, Mét Tám vẫn là tên ngốc thích làm trò nghếch và có nụ cười khoe răng nham nhở. Lớn hơn chút nữa, cũng chẳng có gì thay đổi, Min vẫn cao giọng dọa nạt kẻ nào muốn gây gổ với Mét Tám, vẫn tham gia những trận chiến dữ dội với lũ tóc ngắn không bao giờ mặc váy. Chỉ có điều có ngày Min chợt nhận ra, Mét Tám ngày ấy thấp bằng cây chổi xương, còn giờ 17 tuổi, đã lênh khênh một mét tám.
17 tuổi, cái thời người ta chưa thực sự lớn nhưng cũng không còn là con nít, cái thời ẩm ương, ngang ngạnh, Min và Mét Tám không nhớ nổi đã bao lần giận dỗi, bao lần trốn học đi chơi, bao lần hẹn những cuộc hẹn cuối tuần, nơi Ban công Leng Keng.

Trang: [1],2,3,8 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm