Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Bản romance cho em

Bản romance cho em


17:10 / 15.11.2014
355 - Chia sẻ : Bản romance cho emBản romance cho em Bản romance cho em Bản romance cho em Bản romance cho em
9.7 /10
- Chuyên đề:

Bản romance cho em


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Em cười. Tôi thấy câu trả lời của mình đúng là…ngốc thật! Một kiểu làm quen con gái thật vụng về. Nhìn nụ cười ấy của em, tôi muốn mình lúc nào cũng được ngốc như thế. Có lẽ là em đang thất tình. Tự nhiên tôi nghĩ mình cũng thế. Trong tiếng nhạc du dương, em tâm sự mình là một người lúc nào cũng thấy đơn độc. Một ngày tình cờ, em nhận ra bản thân có tình cảm với ai đấy. Giống như một thứ ảo tưởng khi em quen người đó. Cũng hẹn hò, đưa đón, cười đùa, đợi chờ rồi đau khổ. Cho đến ngày áo tưởng ấy trong lòng bỏ em ra đi. Em nói em đã xây dựng quá nhiều ảo tưởng cho mối quan hệ giữa hai người.
“- Em có muốn đi biển không?”.
“- Bây giờ?” – Em nhìn tôi. Một giây. Hai giây. Ba giây. Em gât đầu.

Bản romance cho em
Tải ảnh gốc

Hạ Thanh.
- “Anh có từng buồn như Thanh không?”
- “Đã từng…Em vẫn còn buồn à?”
“- Ừ. Vì tất cả ảo tưởng về một tình yêu đã vỡ.”
“- Nó như thế nào?”
“Thật ra, nó đơn giản lắm. Về những thứ trong tình yêu đơn giản. Một người có thể cùng ta chống lại cả thế giới. Sự bình yên và vững chãi của họ như một bức tượng đài…Mọi thứ sẽ tồn tại mãi mãi. Cho đến cuồi cùng, nó chỉ là ảo tưởng được tạo ra từ những lời hứa.”.
Anh ấy im lặng. Tôi ngắm nhìn biển thật kĩ. Cái chờ đợi trong tôi thật mỏng manh và bé nhỏ. Ngồi cạnh Nguyên, đôi lúc tôi muốn tựa đồi vào đôi vai ấy. Như một sự chia sẻ. Nhưng không dám. Biển chiều dần trở nên yên ả và kéo lại những trái tim thổn thức muốn gần nhau hơn….Một buổi chiều chậm rãi. Mùa thu lặng lẽ. Phong lại trở về như đã hứa. Tay trong tay với người yêu cũ. Vô tình chúng tôi gặp nhau trước cửa một siêu thị. Tôi nhìn anh cười và lặng lẽ bước đi.
Hải Nguyên.
Tối. Em nhắn tin hẹn tôi ở tầng thượng chung cư nơi em đang ở. Tôi ừ hữ. Chín giờ tối. “Vang đỏ nhé !”. Em nói rồi chỉ tôi ngồi trên một bục gỗ trắng khá rộng được

Trang: « 1,2,3,[4]
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm