XtGem Forum catalog
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Bạn trai tôi là sói

Bạn trai tôi là sói


23:32 / 16.11.2014
1140 - Chia sẻ : Bạn trai tôi là sóiBạn trai tôi là sói Bạn trai tôi là sói Bạn trai tôi là sói Bạn trai tôi là sói
9.9 /10
- Chuyên đề:

Bạn trai tôi là sói


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Tôi gói 2 suất KFC rồi bọc cẩn thận đưa cho hắn. Hắn suy nghĩ một hồi, sau mới đứng dậy. Hỏi.
- Có biết hiệu sách nào hay không?
Tôi bĩu môi.
- Ở đây từ bé đến lớn mà lại hỏi một đứa lên đây trọ để đi học như tôi á?
- Tôi muốn tìm một hiệu sách yên tĩnh. Tìm hộ được không?
- Thế không có bạn à?
- Không.
Giọng hắn trầm xuống như mưa đá. Tôi thấy cũng mủi lòng. Mà hôm nay lại là thứ 7, chắc chắn tôi sẽ gặp Rain ở hiệu sách quen thuộc ấy. Đúng! Đấy là hiệu sách yên tĩnh nhất trong thành phố!

Trên đường tới hiệu sách. Hắn im lặng một cách lạ kì. Đường từ quán KFC tới hiệu sách mà tôi hay dừng chân không xa. Chỉ vòng qua 1 con phố là tới. Vốn không quen với không khí im lặng, tôi lên tiếng.
- Này Ju. Mua KFC làm gì đấy.
- Yên tâm. Không mua cho Ki.
Tôi méo mồm. Nhưng rồi cũng thều thào hỏi lại.
- Thế Ju mua cho ai? Hai suất lận!
- Một người đặc biệt!
- Đặc biệt?
- Ừ. Cao 57 phân, nặng 40 cân.
Tôi suýt sặc nước miếng. Dù hắn có kì quái thì cũng đâu đến mức chọn một người lùn như thế để quan tâm cơ chứ. Tôi quyết tâm tìm hiểu.
- Ai đấy?
- Béc giê ở nhà.
Giờ thì tôi sặc nước miếng thật! Rõ là một tên cà chớn!

Hắn có chút ngạc nhiên khi thấy cái bảng Hiệu sách Pipi. Tôi nhún vai.
- Sao? Đây là hiệu sách yên tĩnh nhất thành phố mà tôi biết đấy.
Đôi mắt trong veo của hắn thoáng phủ một làn nước mỏng, môi mấp máy được hai từ.
- Vậy à!
Và tôi với hắn. Mỗi người một thế giới khi cánh cửa Pipi mở.
Hắn lạnh lùng với một đống sách trên tay. Còn tôi, lạc vào thế giới sách để tìm kiếm Rain mỗi chiều thứ 7 theo thói quen.
Như mọi ngày, hôm nay Rain lại đến hiệu sách. Và đây cũng là lần đầu tiên, tôi không đứng từ xa nhìn cậu ấy. Những cảm xúc chẳng thể gọi tên lại vô tình dẫn lối tới những hoài ức thật đẹp. Tôi vẫn nhớ lần đầu tiên gặp cậu ấy…
Đó là một chiều mưa, khi tôi trông bộ dạng lếch thếch. Tóc tai rối bời, quần áo ướt sũng, lững thững đi bộ. Đừng lầm tưởng rằng tôi mang tâm trạng não nề, chỉ là tôi thích mưa và sau nhiều lần đắn đo, hôm đó, tôi quyết chí đày mưa.
Có một sự thật là, ở chỗ mà chúng ta sống, chỉ cần ta khác người, ta tách biệt với số đông, là y như rằng bị chú ý. Trong khi người nào người nấy không ô thì áo mưa, không nón thì cặp, không tàu lá thì túi ni lông chạy tá hỏa để tránh mưa, thì tôi, không áo mưa, không ô, không mũ, nhấc từng bước chân chậm rãi, nét mặt hân hoan như vừa trúng xổ số độc đắc. Và thế là tôi cô đơn.

Trang: « 1,9,10,[11],12,13 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm