XtGem Forum catalog
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Bởi, yêu thương…là điều không đơn giản

Bởi, yêu thương…là điều không đơn giản


11:14 / 16.11.2014
295 - Chia sẻ : Bởi, yêu thương…là điều không đơn giảnBởi, yêu thương…là điều không đơn giản Bởi, yêu thương…là điều không đơn giản Bởi, yêu thương…là điều không đơn giản Bởi, yêu thương…là điều không đơn giản
9.4 /10
- Chuyên đề:

Bởi, yêu thương…là điều không đơn giản


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Năm 18 tuổi, hai người học cùng trường. Vào ngày sinh nhật mình, cậu đã bất ngờ hôn cô.
“Cậu thích không?” Cậu ngập ngừng hỏi.
“Mình chờ nụ hôn này lâu lắm rồi.” Cô bẽn lẽn nói.
“Chúng ta sẽ luôn bên nhau, không xa rời!” Cậu nắm tay cô, dịu dàng lặp lại lời hứa.
Cô không đáp chỉ mỉm cười gật đầu.
Năm 23 tuổi, anh cầu hôn cô. Một lễ cưới hạnh phúc diễn ra trong thánh đường. Khi Cha đọc lời thể xong, cả hai cùng đồng thanh.
“Con đồng ý.”
Lúc đeo nhẫn cưới vào tay cô, anh hỏi:
“Sẽ luôn bên nhau, không xa rời?”
Cô nở nụ cười thật tươi, trả lời: “Vâng, em hứa!”
Năm 25 tuổi, khi đã là vợ chồng được hai năm, ngày nọ, cô hẹn anh ra và trao lại nhẫn cưới.
“Mình chia tay anh nhé.” Cô chậm rãi bảo.
“Tại sao?” Anh vô cùng kinh ngạc.
“Em thật sự xin lỗi! Cảm giác yêu thương em dành cho anh đã không còn như xưa!” Cô cúi đầu, nói thật khẽ.
Khi cô rời khỏi, chàng trai cầm nhẫn cưới trong tay, im lặng rất lâu. Sau đó, anh mỉm cười:
“Tiếp tục lời hứa sẽ luôn bên nhau, không xa rời.”
Hôm ấy, chỉ còn một mình anh hứa.
Năm 26 tuổi, ly dị xong cô quen người yêu mới. Còn anh, vẫn yêu cô. Mỗi ngày, anh đều đứng từ xa quan sát cô nói chuyện vui vẻ với người con trai xa lạ.
Nhìn cô, anh thì thầm: “Sẽ luôn bên nhau, không xa rời.”
Lúc giận bạn trai, cô ngồi khóc một mình. Anh thấy liền giả làm thú bông đến tặng cô bó hoa và chọc cười.
Trông cảnh người yêu cầm hoa, cười trở lại, trong đầu anh nghĩ:
“Sẽ luôn bên nhau, không xa rời.”
Năm 30 tuổi, bạn trai đi xa, cô ở lại một mình. Và anh, biết tin mình bị bệnh nan y.
Mỗi buổi chiều, dù mưa hay nắng, anh đều trốn khỏi bệnh viện đến nơi làm việc chỉ để được nhìn cô. Dù mệt mỏi, anh vẫn âm thầm đi theo để biết rằng, cô đã về nhà an toàn.
“Sẽ luôn bên nhau, không xa rời.” Anh luôn nói câu đó trước khi quay lưng trở về.
Bệnh trở nặng, bác sĩ bắt anh phải ở trong bệnh viện. Nhưng anh không nghe, tiếp tục ra ngoài vì biết tối nay cô sẽ dự sinh nhật một mình.
Cô ngồi tại quán cafe ăn bánh kem trong nỗi cô đơn. Và cô đã không biết, cách đó mấy chiếc bàn, anh

Trang: « 1,[2]
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm