![]() | “Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao?”20:54 / 15.11.2014 827 - Chia sẻ : ![]()
9.9 /10 |
“Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao?”
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Đôi khi tôi cũng mơ hồ về tình cảm của mình dành cho Quang Anh. Cậu ấy đơn giản chỉ là người bạn lớn lên bên tôi, ngoài lúc chành choẹ với tôi, Quang Anh luôn là người bạn đầu tiên và duy nhất tôi tìm đến khi gặp vấn đề, dù là chuyện nhỏ nhặt nhất. Chỉ cần nhìn thấy ánh mắt khác lạ của tôi, cậu ấy cũng đoán ra chuyện mà tôi gặp phải. Những lúc như thế, tôi thường gọi đùa cậu ấy bằng cái tên: Phù thuỷ nhỏ của Vi dễ thương. Và thậm chí, trong danh bạ điện thoại bây giờ của hai đứa, cũng lưu bằng cái tên ngồ ngộ lúc nhỏ ấy.
Tên tôi trong danh bạ của Quang Anh là: Vi dễ thương của Phù thuỷ nhỏ.
Và tên Quang Anh trong điện thoại của tôi: Phù thuỷ nhỏ của Vi dễ thương.
***
Đã gần một tuần Quang Anh không nhắn tin, không gọi điện, không gọi tôi vào mỗi sáng, không chành choẹ với tôi như mọi ngày. Cậu ấy chỉ lẳng lặng đợi tôi ở trước cổng lúc 6 giờ 30 để chở tôi đi học, và 11 giờ 30 chở tôi từ trường về. Và rốt cuộc thì trên đường cậu ấy cũng chẳng mảy may nói với tôi một câu nào.
Đầu tiên là bố mẹ tôi và bố mẹ Quang Anh, họ ngạc nhiên và tò đến mức, mẹ tôi đích thân hỏi tôi và mẹ Quang Anh đích thân hỏi cậu ấy một câu hỏi chung: Vì sao hai đứa bỗng nhiên im lặng như vậy?
Và câu trả lời chung mà họ nhận được từ tôi và Quang Anh là: Chúng con đang chơi trò chơi Xem Ai Im Lặng Lâu Hơn.
Sau đó là đến lũ bạn cùng lớp bọn tôi, chúng nó mắt chữa A mồm chữ O cả tuần nay. Và câu trả lời của chúng tôi: Bon tao đang chơi trò Xem Ai Im Lặng Lâu Hơn.
Có vẻ như mọi vấn đề được giải quyết ổn thoả nếu như không có vấn đề tưf phía tôi. Ban đầu, tôi cảm thấy mọi chuyện bình thường. Chỉ là tôi bớt thời gian cạnh Quang Anh đi, giảm thời gian cãi nhau, đỡ phải tranh giành như mọi ngày… Nhưng, sự thật là tôi thấy trống trải vô cùng. Việc có Quang Anh bên cạnh như một thói quen với tôi. Đâu đâu cũng thấy hình bóng của cậu ấy. Và dường như, Quang Anh đang trốn tránh tôi thì phải.
Mấy lần định bắt chuyện với Quang Anh, tôi đều lưỡng lự. Cứ nhìn thấy ánh mắt xa xăm và khuôn mặt lạnh te của cậu ấy, mọi can đảm của tôi như đánh bại. Chẳng biết lí do vì sao, nhưng thật sự th


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới