![]() | Chàng trai mạng ảo22:50 / 15.11.2014 579 - Chia sẻ : ![]()
9.1 /10 |
Chàng trai mạng ảo
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
“Nếu một ngày anh không còn xuất hiện trên facebook, không còn gọi không còn nhắn tin hay nghe điện thoại của em nữa. Thì em sẽ làm sao?”
“Anh đi đâu à?”
“Ừ, thì cứ biết thế đi”
“Em cũng không biết nữa, rất khó để thay đổi một thói quen trong một thời gian ngắn. Chắc em sẽ nhớ anh.”
“Sao em lại nhớ một người chưa từng gặp như anh?’
“Em không biết, cảm xúc chợt đến chợt đi thôi.”
“Vậy hãy thử tìm câu trả lời cho mình xem!”
Dương ngồi chống cằm, mơ màng nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, từng đợt gió bắc vẫn đang tràn về, mang theo cái lạnh rét căm. Nhưng đó lại là điều làm Dương thích thú, cô hít thật mạnh rồi thở ra thật nhẹ để cái luồn khí lạnh xộc vào mũi. Hơi thở lành lạnh của cô phả vào không khí.
- Lại suy nghĩ lung tung gì đó, cô gái trẻ?
Một giọng nam trầm ấm vang lên phía sau lưng Dương, Anh tiến tới, đưa cho cô một tách cacao vẫn còn nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút, mùi cacao quấn quyện vào trong không khí. Dương húp một ngụm. Thật là ấm!
- Anh, hôm nay thời tiết thật thú vị, phải không?
- Lại “nổi máu” nhà văn rồi à?- Anh trêu cô.
Dương cũng mỉm cười, đặt ly cacao xuống bàn, cô nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh, đáp lời:
- Chắc là thế rồi! Nhưng thời tiết hôm nay làm nhớ lại cái ngày đầu tiên chúng ta nói chuyện với nhau.
- Ngày đó, em khá là bi quan nhỉ?- Anh dịu dàng nói.
Dương đưa tay với lấy cuốn sách trên bàn, giơ lên giữa không trung, cười ngọt ngào.
- Ngày đó, không có anh chắc cũng không có em bây giờ.
- Anh quan trọng đến thế à?- Anh khẽ đưa tay vuốt tóc cô, ánh mắt tinh quái nhìn cô nói.
- Tùy anh nghĩ thôi, em thì nghĩ sao thì nghĩ!- Dương bật cười nói.
Ngày cô đi tìm anh là một ngày nắng ấm lên nhiều nhưng ngày cô gặp lại anh lại là một ngày với cái lạnh rét buốt. Để rồi nỗi nhớ trong những ngày không anh cũng tựa như cái lạnh của những ngày đông, nó cứ dai dẳng, âm ỉ và buốt giá. Ngày chưa biết anh, Dương nhìn vào cuộc sống bằng những mảng màu xám xịt.
Rồi anh đến như một sắp xếp của định mệnh. Anh đem niềm tin, gieo lạc quan vào cuộc sống của cô, giúp cô nhìn cuộc sống bằng đôi mắt khác. Cái niềm tin bé nhỏ ấy dù không phát triển nhưng cũng chẳng thể nào xóa bỏ được.
Ngày đó, Dương còn là sinh viên năm hai của ngành Báo chí, bởi có niềm đam mê viết lách, ngoài việc học Dương còn tham gia viết truyện trên một số diễn đàn. Nhưng bản thân cô chẳng bao giờ tin tưởng vào khả năng của bản thân, cô không tin vào bất cứ điều gì mình làm được. Dương của ngày và đêm là hai con người hoàn toàn khác biệt. Dương của ngày là những nụ cười tươi tắn, vô lo nhưng đêm đến, một mình trong khối hình vuông xám ngắt, lạnh lẽo, trang word với những con chữ vừa được lạch cạch gõ khiến lòng cô như thắt lại, tiếng thở dài nơi thanh quản không kìm được mà phát ra. Cô yếu đuối! Đã bao lần không kìm được nước mắt mà phải bật thành tiếng. Dương tìm đến các trang mạng xã hội như một cách giúp cô vơi đi nỗi buồn, từ đó cô biết đến facebook.


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới