![]() | Cô gái có nụ cười trong trẻo như mưa đầu mùa23:33 / 16.11.2014 437 - Chia sẻ : ![]()
9.2 /10 |
Cô gái có nụ cười trong trẻo như mưa đầu mùa
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
- Cô chưa ngủ à? Con gái con đứa giờ này còn mò ra đây, chả hay ho gì đâu.
- Anh đàn hay quá!
- Khen tôi đàn hay khác gì khen bưu điện lắm thư, khen ngân hàng nhiều tiền. Cô về phòng đi, phiền phức!
- Cá sấu này, cho tôi hỏi nhé, anh học đàn ở đâu vậy?
- Cái gì? Cá sấu?
- À không…không phải, xin lỗi…Tôi…
- À…Hóa ra tôi là Cá sấu trong mắt cô đấy. Ừ, thế thì “tép riu” về đi không Cá sấu nuốt mất đấy.
Thụy về phòng, điện thoại vẫn không có tin nhắn trả lời. Tiếng đàn còn vang vọng trong giấc ngủ chập chờn của cô.
Thụy vừa chuyển đến phòng chưa được bao lâu, anh bạn Sơn cùng xóm trọ sốt sắng, tình nguyện giúp đỡ mọi việc. Sơn học trường Giao thông, ít hơn Thụy hai tuổi. Việc Sơn quan tâm đặc biệt tới Thụy cả xóm đều biết. Thụy cố tình làm ngơ, xem như không có chuyện gì. Đóng lại giá sách, Thụy hì hục mãi không làm thế nào cho cái đinh đóng vào tường được. Bất đắc dĩ Thụy sang nhờ Cá sấu, anh ta loay hoay bên bản vẽ, không thèm ngoảnh đầu lại, hét vọng ra:“Sơn ơi, Thụy nó nhờ mày đóng hộ giá sách kìa”. Sơn chỉ nghe có thế, không đợi đến câu thứ hai, nhảy tót sang ngay. Thụy ức lắm.
Ở lâu ngày Thụy cũng quen với xóm trọ. Mùi cá cháy. Nhà bà chủ có cô con gái nấu ăn rất dở, lần nào nấu cá cũng để cháy khét, họ lại hay ăn món cá. Mùi cá cháy như là đặc trưng của xóm trọ và Thụy tự đặt cho nó tên là xóm trọ cá cháy. Mùi cá cháy gợi lại trong cô về những trò chơi thuở bé, bóng người bà nội bên bếp lửa mất từ lâu và những người dân làng chài bé nhỏ nơi cô đã sống.
Ngân ngày càng gầy gò, xanh xao. Thương ngân bao nhiêu Thụy càng trách cô dại và ghét anh chàng Cá sấu ra mặt. Chiều thứ bảy, Tuấn sang đón cô đi xem phim, một lịch trình có sẵn, xem phim đi uống cà phê rồi về. Tối thứ bảy nào cũng vậy, Thụy lặng lẽ làm theo sự sắp đặt của Tuấn như cái máy. Tình yêu của mình đấy sao? Nghiêm túc đứng đắn, xứng đôi vừa lứa, thật hài hước. Mình còn có ý nghĩ chê cách sống của Ngân và Cá sấu. Ít ra họ cũng có hạnh phúc tình yêu điều mình không bao giờ có được. Thụy cay đắng nghĩ thầm.
Tuấn chở Thụy về đầu phố rồi vù ga phóng đi. Thụy không về phòng luôn, đi lang thang trong đêm. Cô sợ hãi khi phải đối mặt với căn phòng trống của chính mình. Hình như lâu lắm rồi cô chưa khóc…

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới