![]() | Con ghét mẹ20:54 / 15.11.2014 750 - Chia sẻ : ![]()
9.4 /10 |
Con ghét mẹ
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
hiểu hoặc giả nó không muốn hiểu chỉ là không biết sao, nó
thấy buồn và muôn trốn đâu đó khóc.
- Mẹ nó bỏ cha con nó theo trai….
- Loại đàn bà gì mà không biết thuơng con……….
- Chúng mày thật vô phúc…….
- …………….
- ………….
Im lặng nó lơ là thái độ duy nhất nó dành cho những người đó,
vì thế mà họ chuyển từ nói sau lưng, nói lén chị em nó sang
nói truớc mặt, khi nó làm sai gì đó thì y như rằng
- Cái ngữ này sau này cũng giống con mẹ nó….
- Ai ăn hết của nhà mày mà làm cái mặt đưa đám ra……
- Thiệt là cục nợ, ba má già rồi mà còn nuôi tụi nó….
Mặc kệ hết thảy, chỉ cần nội không ghét nó không đuổi nó và
em trai đi là được, nhưng cũng có đôi lúc mấy cô nó làm nội
giận, nội cũng mắng nó. Lúc đó nó chỉ lẳng lặng ôm em trai
lên giuờng ngủ, nước mắt cứ thế rơi ra. Không làm được gì cả,
nó chỉ là một đứa trẻ không thể phản khán hay nói gì, “người
lớn nói luôn đúng”, ừ thì đúng nên nó ghét người được gọi
là mẹ nó, vì mẹ mà nó bị ghét lây.
Nó tập nấu cơm, làm thức ăn, tắm cho em trai, giặt đồ cho hai
đứa,… Nó chỉ muốn trong mắt mọi người nó rất ngoan, sẽ không
mắng c.hửi hay muốn đuổi nó đi.
Ba cũng quay về, nhưng vài ngày cũng đi, cứ đi rồi về, về lại
đi, em trai mến ba nên ba mà về là em theo sát, có lúc ba cưng
chìu em, có lúc lại quát nạt làm em sợ khóc ré lên. Nhưng sau
đó nó đứng ở một góc nhà nhìn thấy ba ôm em trai khóc. Nó
cũng chẳng biết tại sao ba như thế, chắc vì ba là người lớn.
Nó thuờng nghe mọi người bảo em trai nó giống mẹ y đúc. Nó
thì lại giống ba như khuôn đúc, vậy mà ba ít khi nào ba ôm nó.
Nó cũng không thích, nó ghét như thế, cũng chẳng biết vì sao.
Cứ thế nó làm ba làm mẹ của em trai hơn hai năm, trong thời gian
đó, nó chẳng nghe tin tức nào của mẹ, à nói đúng hơn nó
chẳng muốn nghe, đôi lúc có ai đó không biết vô tình hay cố ý
nói truớc mặt nó mẹ thế này, mẹ thế khác, ở chổ đó chổ
kia….Nhưng chỉ một phút sau là không ai thấy nó ở đó nữa, nó
đắt em trai ra một góc nào đó ngồi, không phải ngồi khóc, chỉ
là ngồi ôm em trai nhìn lên trời.
Càng lớn nó càng ít nói, rất trầm lặng lúc truớc nghịch
ngợm thế nào, quậy phá thế nào. Thì lúc này nó lại ra dáng

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới