![]() | Đám cưới tình đầu23:10 / 16.11.2014 451 - Chia sẻ : ![]()
9.7 /10 |
- Chuyên đề:
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Trong khi mọi người bắt đầu đi ra ngoài, cô mời anh ngồi. Dù không muốn ngồi nhưng anh vẫn chọn cho mình chiếc ghế không quá gần cũng không quá xa cô, đôi chân anh sắp không giữ được thăng bằng nữa rồi.
“Vậy mà tôi cứ nghĩ cậu sẽ không đến”. Cô nói, tuy chưa trang điểm xong nhưng trông cô xinh đẹp như một thiên thần trong chiếc váy cô dâu trắng muốt.
“Em không thể xưng hô như trước kia nữa sao?” Anh bắt đầu lấy lại bình tĩnh và ngắm nhìn cô kỹ hơn. Cô già dặn hơn xưa rất nhiều.
Nhưng cô không trả lời, họ yên lặng một lúc.
“Vậy là…uhm… Em mời anh đến dự đám cưới của em. Em có điều gì muốn nói với anh ư?”. Mái tóc dài mượt mà xưa kia đã cắt đi rồi, giờ mái tóc của cô chỉ đến ngang vai và uốn xoăn, anh thầm nghĩ đầy tiếc nuối.
“Tại sao phải có gì muốn nói?”. Cô cười. “Tôi mời cậu dự đám cưới của tôi, như những người bạn với nhau thôi mà”.
“EM THÔI ĐI! ĐỪNG GỌI ANH LÀ BẠN!”. Anh lớn tiếng. Dù đã tự nhủ phải biết kiềm chế cảm xúc, nhưng anh luôn thấy đau đớn khi cô gọi anh là bạn, đó chỉ là cách để chôn kín tình yêu mà thôi.
Đám cưới tình đầu
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Nhìn cô thật hạnh phúc trong tấm ảnh cưới. Nụ cười rạng rỡ tuy không còn vô tư như cô bạn cùng trường phổ thông xưa kia, nhưng là nụ cười mãn nguyện của nàng công chúa đã tìm thấy chàng hoàng tử của đời mình sau khi hôn nhầm một con ếch.
Lòng anh quặn lại như bị một hàng rào thép gai quấn lấy. Lẽ ra, chú rể trong bức ảnh kia phải là anh, đám cưới hôm nay phải gọi tên anh và cô mới đúng, lẽ ra… Cuộc đời của anh, toàn là những lần “lẽ ra”. Anh nhắm mắt và thở dài.
Phải khó khăn lắm anh mới bắt được thanh quản của mình gọi tên cô. Cô đang nói chuyện với vài người bạn gái trong khi chờ trang điểm. Nhìn thấy anh, cô hơi chút bối rối nhưng không hề bất ngờ, hẳn nhiên là cô mong anh sẽ đến, chỉ có vậy thì cuộc trả thù mới hoàn hảo.
Trong khi mọi người bắt đầu đi ra ngoài, cô mời anh ngồi. Dù không muốn ngồi nhưng anh vẫn chọn cho mình chiếc ghế không quá gần cũng không quá xa cô, đôi chân anh sắp không giữ được thăng bằng nữa rồi.
“Vậy mà tôi cứ nghĩ cậu sẽ không đến”. Cô nói, tuy chưa trang điểm xong nhưng trông cô xinh đẹp như một thiên thần trong chiếc váy cô dâu trắng muốt.
“Em không thể xưng hô như trước kia nữa sao?” Anh bắt đầu lấy lại bình tĩnh và ngắm nhìn cô kỹ hơn. Cô già dặn hơn xưa rất nhiều.
Nhưng cô không trả lời, họ yên lặng một lúc.
“Vậy là…uhm… Em mời anh đến dự đám cưới của em. Em có điều gì muốn nói với anh ư?”. Mái tóc dài mượt mà xưa kia đã cắt đi rồi, giờ mái tóc của cô chỉ đến ngang vai và uốn xoăn, anh thầm nghĩ đầy tiếc nuối.
“Tại sao phải có gì muốn nói?”. Cô cười. “Tôi mời cậu dự đám cưới của tôi, như những người bạn với nhau thôi mà”.
“EM THÔI ĐI! ĐỪNG GỌI ANH LÀ BẠN!”. Anh lớn tiếng. Dù đã tự nhủ phải biết kiềm chế cảm xúc, nhưng anh luôn thấy đau đớn khi cô gọi anh là bạn, đó chỉ là cách để chôn kín tình yêu mà thôi.
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Anh sẽ thay em sống tiếp phần còn lạiMặc cho ánh nắng chói chang, thời tiết nóng bức, tôi đi dọc trên con đường một cách vô định. Chẳng cần biết con đường này sẽ đi...
Vợ chồngVợ tôi hỏi : Trên TV có gì không anh ?
Tôi trả lời : Có rất nhiều bụi bậm, chắc tại em quên lau
Thế là hai vợ chồng cãi nhau
___________________________________________
Cuối...
Tình đầu dành hết cho em – Phần 3Khánh nhanh nhảo sửa soạn quần áo rất tươm tất, trông anh chàng bảnh trai lạ thường với chiếc áo sơ mi cách điệu xắn tay cực chất,...
Tình đầu dành hết cho em – Phần 2Một mùa thu dịu dàng nữa lại đến, mang theo những tia nắng ấm áp của buổi bình minh chiếu rọi xuống sân nhà. Ly bước ra ngoài với bộ...
Bài viết đáng quan tâm

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới