Duck hunt
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Em đã bảo vệ anh cho tới lúc em ngừng thở

Em đã bảo vệ anh cho tới lúc em ngừng thở


23:05 / 16.11.2014
360 - Chia sẻ : Em đã bảo vệ anh cho tới lúc em ngừng thởEm đã bảo vệ anh cho tới lúc em ngừng thở Em đã bảo vệ anh cho tới lúc em ngừng thở Em đã bảo vệ anh cho tới lúc em ngừng thở Em đã bảo vệ anh cho tới lúc em ngừng thở
9.5 /10
- Chuyên đề:

Em đã bảo vệ anh cho tới lúc em ngừng thở


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Ah, hôm qua con không quen với nhà mới nên bị ngã đó mà- Như Như lúng liếng cười
- Có phải không- Ông tỏ vẻ nghi ngờ
- Ba thiệt là, con đâu có gạt ba bao giờ đâu.
Ông Lâm nhìn con gái, phải, con gái ông rất ngoan chưa bao giờ làm trái ý và gạt ông, ông thương đứa con gái bé bỏng và dại khờ của mình.
- Cậu đi đâu giờ này mới về, có biết là con gái tôi rất sợ bóng tối không, 10g tối rồi.
Anh im lặng trước câu hỏi của ông, anh đi thẳng vào trong.
- Cậu…
- Ba, tối rồi, ba về nghỉ sớm đi, mai còn đến công ty nữa. Như Như đẩy ông lâm ra xe, tươi cười.
- Bye bye ba ba, ngủ ngon nhé. Vẫy tay chào chiếc xe cho đến khi nó khuất hẳn, nụ cười cô vụt tắt trả lại ánh mắt đượm buồn.
- Anh ăn tối chưa?
Không trả lời, Thiên Dân đi thẳng vào phòng khách. Cô cũng lặng lẽ vào phòng.
Cũng giống hôm qua cô lén lút vào phòng anh ngủ lấy chăn đắp cho anh rồi lại nhìn, khẽ vuốt những sợi tóc vướng trên mắt anh, cúi xuống hôn vào má, cô áp má mình vào mặt anh.Bỗng cánh tay săn chắc ôm ghì lấy cô vào lòng, tim cô đập mạnh.
- Băng Băng, chờ anh- Thì ra là vậy, cô cười cay đắng, nhưng dù sao cô cũng thấy ấm áp lắm.
Anh giật mình, anh đang ôm Như Như, theo phản xạ đẩy mạnh cô ra, vô tình đầu cô đập vào tường
- A- Cô khẽ la lên, xoa xoa chỗ bị thương, cô cũng chưa định hình được là chuyện gì thì bất ngờ 1 bàn tay nắm chặt cổ tay bị thương ngày hôm qua.
- Ai cho cô vào đây hả? Thiên Dân quát lớn
- Em, em sợ anh lạnh- Anh nới lỏng tay cô ra, tự dưng anh thấy động lòng khi nhìn vết thương đỏ rồi tím trên tay cô.
- Em xin lỗi, lần sau em không dám
- Ra ngoài đi-anh lạnh lùng xoay người lại hất tay cô ra
Như Như ra ngoài, cô loạng choạng bước đi, đầu cô đau buốt
Đến bây giờ anh cũng không hiểu tại sao cô gái kia lại như vậy, tại sao lại cam chịu đến vậy cơ chứ, anh chưa gặp cô ấy lần nào mà, vậy tại sao. Gác tay lên cửa sổ, anh cố gắng suy nghĩ nguyên nhân.
Bên phòng, Như Như đang run lập cập, mồ hôi cô chảy ướt cả gối.
———————
Sáng hôm sau xuống nhà không nhìn thấy Như Như, Thiên Dân nhếch môi, tiểu thư chỉ là tiểu thư, được 1 ngày, anh đi ra cửa mà không hề biết cô

Trang: « 1,2,3,[4]
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm