![]() | Em sẽ tập yêu anh, Chàng Cảnh Sát ạ!11:02 / 16.11.2014 522 - Chia sẻ : ![]()
9.3 /10 |
Em sẽ tập yêu anh, Chàng Cảnh Sát ạ!
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
- Hì…
- Ồ ôi!!! Lâu lắm mới thấy cô thẹn được một cái đấy!
- Anh im đi! Muốn chết hả? À… mà… Người bạn thanh niên nghiêm túc của anh đâu rồi? Sao thấy có mình anh vậy hà!
- À, nó phải quay về trường trực thay bạn nên đi rồi!
Hai người ngồi hàn huyên tâm sự mãi. Nói về cuộc sống, về bạn bè, về tương lai, về gia đình. Giờ đây, đối với cô, anh chỉ như một vết sẹo đã lành trong tim và là một người anh tốt. Cô không muốn yêu ai ở cái tuổi dở dở ương ương này nữa, cô muốn có một chỗ dựa vững chắc khi chính bản thân đã đủ chín chắn.
Vì, cô sợ đau lắm!
Thế là cô cũng đã nhập học được 2 tháng. Lần đầu tiên tiếp xúc và làm quen với môi trường quân đội, cô đã thật sự bỡ ngỡ. Nơi đây, không có lấy một người bạn, không có máy tính và vì nó mà cô bỏ hết mọi thói quen cũ của mình.
Cô là một cô gái cao, gầy và yếu, cũng may ra đủ tiêu chuẩn để qua được vòng sơ tuyển. Ở nhà thì được ba mẹ chăm sóc đầy đủ, ở đây, cô phải chang nắng để tập luyện, phải lăn lê bò toài trên mặt đất làm tối về đau ê ẩm người, còn phải dậy sớm, và đặc biệt là phải đi ngủ sớm.
Đối với một con cú đêm như cô thì 1, 2 giờ sáng vẫn còn sớm. Từ khi vào đây, cô phải lên giường từ 9 rưỡi. Đêm nào cô cũng trằn trọc, thao thức cũng đi ra đi vào như bóng ma và khóc cũng thật nhiều.
Đêm nay là môt đêm như vậy, cô đứng dậy đi ra nhà vệ sinh rồi cố tình đi dạo dạo xung quanh. Cô thấy nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ bạn bè, nhớ một thời học sinh mà cô chỉ mới chia tay đây thôi, nhớ máy tính, nhớ phòng ngủ,….
Bỗng đâu từ trên trời rơi xuống một thứ mềm mềm rồi lao ngay xuống đầu cô. Cô giật mình, theo phản xạ, đưa tay lên giật ra xem thứ gì. Thì….
- Ôi trời ơi! Cái quái gì thế này!
Đó chính là một cái quần đùi, nhưng là quần đùi của nam và còn một điều đặc biệt nữa là nó có màu hồng. Cô tức điên nhưng cũng buồn cười lắm! Rồi ngẩng mặt nhìn lên thì thấy mấy người đó núp vội vào trong. Cô mỉm cười tinh nghịch nói vọng lên:
- Xin hỏi khổ chủ của chiếc quần hồng này là ai ạ! Nếu không xuống nhận dạng người thân thì tôi sẽ mang đến phòng thầy giám thị ạ!
Rồi không gian im ắng, không có ai lên tiếng. Cô lại cười, lần này cô cười to lắm.
- Quần hồng à, thật là thương cho mày quá đi! Bị chủ ném bỏ rồi lại còn không thèm nhận!

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới