![]() | Gặp phải tôi, em đừng mong trốn thoát. Đừng Đùa22:50 / 16.11.2014 342 - Chia sẻ : ![]()
9.5 /10 |
Gặp phải tôi, em đừng mong trốn thoát. Đừng Đùa
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Em. Em là học trò của tôi. Còn tôi. Tôi là giảng viên của em. Môn Kinh tế học- môn học tương đối nặng và đòi hỏi sinh viên muốn học phải có một kiến thức lớn về thực tế. Tôi tự nhận xét mình là một thầy giáo cực đoan, khắc nghiệt, và hành hạ sinh viên là một trong những sở thích của tôi trong giờ lên lớp. Lớp của em là lớp mà tôi nhận giảng vào buổi sáng thứ 3 hằng tuần. Là một lớp học khá tốt. Nhưng đối với tôi, càng tốt tôi đối xử lại càng khắc nghiệt.
Tôi gặp em lần đầu tiên trong một hoàn cảnh hết sức buồn cười.
“Xin mời cô gái áo hồng ngồi trong góc kia, trả lời câu hỏi này!”
Em chính là cô gái áo hồng đó. Và em đang làm một hành động mà tôi không thể chấp nhận được. Ngủ trong giờ giảng của tôi.
Em đang xúc phạm niềm kiêu hãnh của tôi.
Tôi được coi là một giảng viên trẻ tuổi đầy kinh nghiệm, mà em lại nằm ngủ trong giờ giảng của tôi? To gan lắm. Em ắt hẳn sẽ phải bị trừng phạt.
Sau khi được cô bạn ngồi gần lây dậy, em với đôi mắt mơ màng, quyệt nước dãi ở miệng, ngơ ngác không biết có chuyện gì xảy ra, nhìn tôi. Đương nhiên em không thể trả lời câu hỏi của tôi. Và đương nhiên em trở thành nạn nhân bất đắt dĩ của cái sở thích quái gở của tôi. Mỗi ngày em đều được tôi ân sủng hỏi một câu hỏi hóc búa mà có giải thích kỹ như thế nào em cũng không hiểu rõ. Mỗi lần nhìn em trả lời một cách bối rối, tôi lại thấy vừa buồn cười vừa thích thú, và mỗi ngày tôi đều nghĩ cách để trêu ghẹo em…
Và gã đó xuất hiện. Gã sinh viên cùng lớp với em. Gã học trò của tôi. Em và gã đó là cặp đôi của lớp. Tình yêu của em và hắn đẹp quá nhỉ? Em hạnh phúc lắm đúng không?
Nhưng….tôi đang ở đây, phía sau lưng em, em đừng mong trốn thoát khỏi tôi……
Và..
Em bị tôi chấm rớt môn Kinh Tế học.
Và….em trình đơn yêu cầu phúc khảo, nhưng vô ích, em vẫn tiếp tục phúc khảo, cũng vô ích. Em phải học lại môn của tôi và việc tốt nghiệp của em bị trì hoãn lại vào năm sau. Tôi biết em hận tôi. Và tôi biết những kế hoạch tương lai của em và gã đó bị dời lại vào năm sau.
Thật buồn cười khi tôi lại quan tâm tới chuyện của em và gã đó. Tôi phát điên lên khi nhìn thấy em và gã đó cười nói trong khuôn viên trường. Và đôi mắt tôi không biết từ bao giờ đã không thể rời khỏi em, những ý nghĩ ghen tức trong tôi bùng cháy dữ dội, cái sở thích chiếm hữu của tôi đã đánh bại cái tôi của tôi. Tôi không thể để em vuột khỏi tay mình.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới