![]() | Giá cậu cười với tớ thêm lần nữa11:01 / 16.11.2014 330 - Chia sẻ : ![]()
9.9 /10 |
Giá cậu cười với tớ thêm lần nữa
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Vi trở nên thân thiết với tôi một cách nhanh chóng. Chỉ có một tuần mà tôi đã tưởng như mọi con mắt đang trở nên ghen tị với chỗ tôi ngồi. Vi vui tươi, nói chuyện dễ dàng như vạt nắng ấm qua cửa sổ. Chuyến đi tham quan, Vi ngồi cạnh, dựa vai tôi ngủ ngon lành. Chỉ là một giấc ngủ không mộng mị, tôi khẽ đưa tay chạm nhẹ tay cô trắng mềm. Cử chỉ yêu thương không bị phát giác, cho đến khi nghe thấy tiếng sóng biển vỗ nhẹ bên tai. Tôi ước gì nói được với Vi điều tôi nghĩ.
Buổi tối lửa trại, Vi co chân ngồi cạnh tôi, trong vòng tròn lớp lớn với câu chuyện tập thể. Bỗng nhiên cô bắt đầu nói, chân khẽ di di trên cát:
- Tớ đã nghĩ cậu chẳng bao giờ để ý đến tớ. – Giọng Vi nhỏ xíu, chìm trong tiếng ồn tự nhiên. Tôi giật mình, cô chú ý đến tôi sao?
- Không phải thế. Chỉ là tớ nghĩ mình sẽ không có cơ hội. Sa biết về điều đó. Bạn ấy không nói với cậu sao? – Tôi cố gắng không nhấn mạnh về việc tôi thích Vi đến mức nào. Có thể khi tôi nói ra, cô sẽ cho tôi câu trả lời tôi không bao giờ muốn nghe.
Vi nhìn tôi ngạc nhiên, tưởng như tôi đã nói điều gì khác so với điều cô nghĩ. “Tớ xin lỗi”, giọng khẽ run lên, cô đứng dậy, đi vào đám đông khác. Tôi ngồi lặng đi rất lâu, nhìn Vi và nghĩ về Sa. Tại sao Sa nói tôi có chuyến đi này. Để biết được rằng tôi sẽ không bao giờ được đáp lại tình cảm, tất cả chỉ như tiếng vọng xa giữa vách núi sâu hay sao? Sự bỏ đi của Vi rõ ràng, bỗng nhoè đi trước mắt. Tôi chợt nhận ra Vi như một ngôi sao, luôn cần được yêu quí và để ý đến. Và không của riêng ai cả. Mọi khoảnh khắc êm dịu trong suốt tuần qua, như bị ném vào ánh lửa xa không thương tiếc. Bản thân tôi, có lẽ chỉ là một phép thử. Tôi cố tránh để nghĩ như thế. Nhưng sự thật, có lẽ chỉ Vi biết. Và Sa có thể hiểu.
Tôi về phòng sớm, nhưng không tài nào ngủ được. Khuya lũ bạn trở về, ồn ào và náo loạn. Trời hửng sáng, chẳng thể chợp mắt, tôi quyết định đi về phía biển. Trên mỏm đá xa nhất của khách sạn, tôi nhìn thấy chấm người nhỏ xíu. Gần về phía hừng đông, tôi nhận ra Sa ngồi yên bất động, và không headphones. Sa nh


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới