![]() | Hạnh phúc của con! …đơn giản chỉ là …. nụ cười của mẹ !!!!11:03 / 16.11.2014 369 - Chia sẻ : ![]()
9.0 /10 |
Hạnh phúc của con! …đơn giản chỉ là …. nụ cười của mẹ !!!!
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Hạnh phúc của con! …đơn giản chỉ là …. nụ cười của mẹ !!!!
- Với mọi người …con chỉ là 1 đứa trẻ ngây thơ , hồn nhiên với vòng đời ngắn hạn … 10 năm dòng giã của cuộc đời . Với mẹ…khái niệm về đứa con gái cũng chẳng khác là bao . Mẹ yêu con rất nhiều , con biết rõ điều đó hơn ai hết , và con cũng yêu mẹ … nhiều lắm!!!!
- Nhưng thât không may mắn đối với con là bản thân đã sớm hình thành nên những nhận thức , sự nhạy cảm với cuộc sống khốc này . Có lẽ…cuộc đời con , sự tồn tại của con trên thế gian là 1 dấu phẩy rất sai lầm của thượng đế , và gia đình mà con “đã từng có”…phải chăng …cũng là 1 sai lầm , mẹ nhỉ??
- Con tự nhìn lại quá khứ đằng sau lưng mình- 5 năm thôi …nhưng đủ để con phải rơi nước mắt , phải quay đầu lại để chịu từng cơn đau quặn thắt , xé nát tâm hồn con…nát hết rồi , mẹ ạ!!!
- Con đã từng sống trong mộng tưởng của sự ngây thơ , những tưởng rằng : con là 1 đứa trẻ hạnh phúc nhất , có bố , có mẹ , có 1 gia đình đầm ấm và luôn được che chở , yêu thương hết mực . Nhưng cuộc đời quá tàn nhẫn …đó là 1 sai lầm , mà lại là 1 sai lầm cực kỳ to lớn…
- Con vẫn nhớ rất rõ về những ngày ấy , không bao giờ có thể quên vì tất cả đều là những vết sẹo đau đớn , khắc sâu vào trong con mất rồi!
- Năm con lên 5 tuổi , con là 1 cô bé rất ham ăn ,ham chơi và ham ngủ . Mẹ và bố vẫn luôn chiều chuộng con , đáp ứng tất cả những sở thích ấy . Rồi vào 1 buổi sáng như thường lệ , con trở về nhà sau chuyến ngao du với mấy đứa bạn hàng xóm . Con tung tăng chạy vào nhà , mồ hôi nhễ nhại , miệng thì vẫn cười toe toét không ngại gì mà che dấu đi hàm răng đã sún gần hết . Những bước chân của con bắt đầu chậm dần ở cửa ra vào , 1 âm thanh gì đó làm nụ cười của con chợt vụt tắt . Con đứng nép mình ở cửa ngó vào bên trong … lần đầu tiên , con thấy mẹ khóc và con thấy bố đang la mắng mẹ.
-Đôi mắt con : chớp…chớp…chớp…
-Nhìn cảnh tượng kỳ lạ ấy … chẳng hiểu gì , chẳng cảm nhận gì , chỉ biết rằng….nước mắt con đã nhòe hết 2 gò má, nhưng con vẫn chỉ đứng bất động ở đó mà nhìn … như 1 kẻ vô chi vô giác.
-Năm con lên 7 tuổi , khi con đã học lớp 2 . Và 1 ngày con đi học về…con lại dừng chân bên cánh cửa khi nghe thấy 1 âm thanh gì đó thật khủng khiếp , tiếng những mảnh kính vỡ rơi loảng xoảng , cảnh tượng mà con nhìn thấy …chỉ còn là 1 ngôi nhà hoang tàn cùng đống đổ nát . Mẹ ngồi bệt dưới nền nhà , đôi mắt đỏ hoe ứ đọng nước , mẹ quát to “anh cứ phá nát cái nhà này đi, phá hết đi” . Bố khùng lên như 1 con dã thú giơ bàn tay lên định tát vào mặt mẹ . Chưa bao giờ con thấy bố đáng sợ đến thế , đôi mắt con mở to hết cỡ , miệng cất tiếng gọi “Bố , mẹ…” . Bố giật mình , dừng ngay lại hành động , quay lại nhìn con rồi bỏ đi đâu đó . Con chẳng nói gì nữa , lẳng lặng đi dọn dẹp nhà cửa , chẳng hỏi han mẹ lấy 1 câu . Con cũng chẳng khóc như lần trước nữa , vì từ cái lần đầu tiên nhìn thấy nước mắt mẹ , con đã có 1 sự căm thù với nước mắt . Vậy là con cứ im lặng nhìn mẹ ngồi trong dòng nước mắt nhưng lòng con đã bắt đầu hình thành nên 1 sự đau đớn kỳ lạ , không chỉ đơn thuần là đau về thể xác , con không biết nữa . Kể cả vậy nhưng bề ngoài của con chẳng khác nào 1 người vô tâm đáng ghét.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới