Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Hẹn hò với người quen

Hẹn hò với người quen


22:13 / 15.11.2014
494 - Chia sẻ : Hẹn hò với người quenHẹn hò với người quen Hẹn hò với người quen Hẹn hò với người quen Hẹn hò với người quen
9.6 /10
- Chuyên đề:

Hẹn hò với người quen


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Thằng điên, mày hết trò rồi à? Hỏi vớ vẩn, bọn quỷ này làm gì có ai mà thích!
Nói rồi nó lại cười, điệu cười vừa vô duyên vừa xấu tệ hại. Vậy mà tim tôi nhảy thon thót lúc nó nhìn trực diện về phía tôi. Ừ, dù có vô duyên và xấu ỉn, tôi vẫn thích nó đấy thôi…
Lửa trại tàn, bọn bạn đi về lều ngủ sạch trơn, còn tôi và cậu bạn đi lăng quăng hóng gió. Đêm càng về khuya
càng lạnh, hai đứa lại thổi bùng lên ngọn lửa trại, cùng nói về những dự định sau khi tốt nghiệp cấp ba.
- Cậu định thi trường nào?
- Học viện cảnh sát. Còn cậu?
- Tớ cũng vậy. Sao cậu chọn trường đó?
- Vì một người…
- Tớ… cũng vì một người.
Cậu bạn nhìn ra xa xa, tôi nhón lấy một vài viên đá ném ra phía mặt biển lấp lánh ánh trăng vàng. Tôi nhớ, nó đã từng nói, nó thích những người đàn ông mặc quân phục, và nó sẽ chọn một trong số những người đàn ông mặc quân phục làm chồng. Từ khi biết thích nó, tôi cũng biết luôn ước mơ nghề nghiệp của mình. Tôi, nhất định sẽ là người đàn ông mặc quân phục.
4. Thời gian nhanh hơn cơn gió gọi mùa về. Chúng tôi đã học cùng nhau đủ ba năm, năm nay là năm cuối của thời trung học phổ thông. Những ngày ôn thi dồn dập, nó vẫn là một đứa ham chơi hơn ham học, vẫn rủ rê bạn bè về nhà tụ tập và tôi vẫn là đứa chuyên làm bài hộ nó. Có đợt tôi bị ốm, phải băng bó tay bên phải, nó chạy vào viện nhìn tôi mếu máo, khuôn mặt nó khóc ròng, vừa tội vừa đáng yêu.
- Mày ngốc thế, sao mày ngốc thế! Mày vào viện thế này tao chơi với ai đây hả? Nhanh khỏi đi, tao còn một đống bài tập chưa làm…
Nó còn chưa dứt tôi đã phì cười. Tất nhiên, sau đó lãnh đủ mấy cái đập bôm bốp vào đầu từ tay nó. Dù vậy, tôi vẫn thấy vui, vì nó nhìn tôi một lúc, cũng lại cười.
Ngày chia tay cuối năm, tôi uống nhiều bia hơn bình thường, nói cười với bọn con trai nhiều hơn bình thường nhưng vẫn đủ tỉnh táo để dõi theo nó. Nó là đứa con gái kỳ quặc, kỳ quặc đến mức không hiểu sao tôi lại thích được nó. Nó uống bia như uống nước lã, má nó đỏ hồng, miệng cười toe toét. Tôi dìu nó về nhà, ngay trước cổng, ánh đèn đường vàng vọt. Tôi nhấn chuông gọi bố mẹ nó ra đỡ lấy cô con gái, trong khoảnh khắc ấy, tóc mái của nó rũ xuống khuôn mặt trắng hồng, môi nó mấp máy những câu chúc tụng nhau. Nó chúc hết người này đến người khác, chỉ trừ tên tôi. Tôi chợt cười.

Trang: « 1,2,3,[4],5
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm