![]() | Lục trà chanh – Lặng thầm và chờ đợi21:21 / 15.11.2014 363 - Chia sẻ : ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() 9.8 /10 |
Lục trà chanh – Lặng thầm và chờ đợi
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Nó làm ra vẻ như hông có gì, nồng nhiệt đón tiếp anh như đón một vị khách quý. Anh đáp lại sự hồ hởi của nó bằng một cái chau mày, rồi anh quay mặt định bỏ đi. Tuy nhiên, nó không muốn phải tiếp tục chờ đợi anh kiểu này nữa. Nó nắm lấy vạt áo anh, kéo lại :
- Anh khoan đi đã. Tôi có chuyện muốn nói mà….
- Nè, cô làm gì thế? Buông áo tôi ra, rách bây giờ.
- Anh phải nghe tôi đã chứ!
Chẳng biết lúc đó là sợ rách áo hay tại tội nghiệp nó mà anh thay đổi ý định. Anh nói :
- Thôi được, cô buông áo tôi ra đã. Tôi sẽ nghe cô nói. Thế cô muốn nói gì nào?
- Ơ…tôi….tôi……- Kì lạ! Rõ ràng nó đã chuẩn bị kĩ càng trong mấy ngày qua những câu nào phải nói với anh. Thế mà giờ đứng trước anh, nó tự nhiên quên mất tiêu những gì nên nói.
Ông chủ quán xuất hiện. Anh hỏi nó :
- Cô uống gì thì kêu luôn đi.
Nó nhìn anh, rồi mỉm cười hỏi :
- Thế anh uống gì?
- Lục Trà Chanh!
Nó quay sang ông chủ :
- Cho cháu Lục Trà Chanh.
Anh ngây ngô nhìn nó :
- Cô bắt đầu đi ngược sở thích của mình từ khi nào vậy? Mà sao bắt chước tôi?
Nó đời nào chịu thua. Cho nên nó tấn công lại liền :
- Gì gọi là đi ngược sở thích? Tôi có bảo là không thích Lục Trà Chanh đâu. Nói cho anh biết nhé, tui uống thứ đó hơi bị thường xuyên đấy! Còn nữa, hông phải Lục Trà chỉ mình anh được uống đâu. Tui có quyền tự do mà….
Anh nhìn nó thao thao bất tuyệt nãy giờ mà không lên tiếng. Ông chủ quán mang trà ra. Anh cầm ly trà lên uống trước, vẻ mặt hết sức bình thường. Thế là nó nối gót theo sau. Nhưng……
Thấy nó ho sặc sụa, lại nhổ hết trà vừa uống ra và mặt thì nhăn nhó :
- Trà gì mà vừa đắng, vừa chát, vừa chua
- Lục Trà mà. Nhưng cô bảo cô uống nó hơi bị thường xuyên mà không biết sao? Kể ra thì lúc nãy những gì cô nói hình như hông đáng tin.
- Anh….tại tôi…ờ…lâu quá hông uống nên….
Anh bật cười. Đây là lần đầu tiên nó thấy anh cười. Kể ra thì anh cũng đẹp trai lắm chứ, với điều kiện là anh đừng quá nghiêm nhị như lúc đầu. Anh nói :
- Cô này bướng thật. Ông chủ ơi….cho cháu Trà Sữa Mật Ong!
Nó nhìn anh :
- Anh kêu thứ đó chi vậy?
- Thì cho cô uống.
- Ai bảo với anh là tôi sẽ uống thứ đó?
- Thì tôi đoán!
- Xạo! Anh không đoán.