![]() | Lưng chừng yêu anh – kì cuối21:21 / 15.11.2014 467 - Chia sẻ : ![]()
9.2 /10 |
Lưng chừng yêu anh – kì cuối
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Đan Linh khóc rấm rứt trên vai Phong, cô bé ý thức được rằng mình vừa buông tay đánh rơi đi một thứ mà theo như lời Phong nói thì thứ đó rất quan trọng…
5. Hôm nay đúng hẹn thì nó sẽ có mặt ở canteen để mời lại anh chủ biên bữa cơm tối hôm nọ. Thật ra nó biết đã là anh em trong cùng một câu lạc bộ thì một bữa ăn cũng không nhất thiết phải tính toán với nhau như thế, nhưng nó muốn rõ ràng, cảm thấy không tự nhiên khi khoảng cách giữa nó và anh chủ biên cứ ngày càng được rút ngắn lại. Tất nhiên, người chủ động rút ngắn là anh chủ biên, mặc dù nó ngô nghê thật nhưng cũng đủ sự nhạy cảm cần thiết của một đứa con gái. Thế nên, hôm nay sẽ là màn chốt hạ để nó từ từ giãn cái khoảng cách này ra.
- Anh sẽ đi du lịch một tuần ấy ạ?
- Ừ.
- Anh đi đâu cơ?
- Chạy trốn. Haha.
- …
Nó tròn mắt, cốc trà đá lắc lắc qua lại. Anh ngồi đối diện, vẽ một vài vòng tròn bằng nước trên mặt bàn, nhướn mày nhìn nó.
- Sao thế?
- Biểu hiện của anh rất lạ.
Nó tỏ vẻ nghiêm trọng, cúi gần mặt vào thì thầm với anh chủ biên. Khi anh ấy hơi nhếch mép lên cười thì nó khẽ hắng giọng.
- Thật í. Anh lại còn cười. Anh có thể bỏ mặc câu lạc bộ mà đi thế à?
- Chỉ một tuần thôi mà.
- Nhưng số báo tuần sau thì làm thế nào?
- Em làm việc chẳng chuyên nghiệp gì cả. Bất cứ chuyên mục nào có thể sắp bài trước thì phải lên bài rồi chứ. Chỉ những chuyên mục về tin tức cần cập nhật theo ngày thì mới không lên bài trước được thôi. Đúng là ngố!
- Thế à?
Nó chưng hửng. Đúng là nó không biết gì về việc này thật, nó chỉ biết viết truyện, rồi gửi bài cho anh chủ biên để được duyệt, cuối cùng thì chờ ngày báo ra là hoan hỉ đi khoe với đám bạn ở lớp là tờ báo của nó thế này thế kia, bài báo của nó được đăng thế này thế kia,… Vậy đấy.
- Thế đi chơi về mua quà cho em nhé!
- Thích quà gì?
- Hả?
- Chẳng phải em đòi quà sao?
- Ơ thì…
Câu mà nó buột miệng ra cũng chỉ là câu vòi vĩnh xã giao thôi. Thật đấy. Khi thấy ai đi chơi thì người đối diện cũng muốn chia sẻ chút ít về niềm vui sắp được đi xa của họ bằng cách đòi quà. Nhưng nó không nghĩ nó sẽ nhận quà của anh. Không hề muốn có ý đó.
- Em đùa thôi. Hì hì.
- …
Nó chào anh chủ biên khi nghe thấy tiếng chuông báo hiệu vào tiết học. Anh thì hay rồi, đang là sinh viên năm cuối, kỳ này chỉ đi thực tập hoặc làm đồ án gì gì đó thôi. Còn nó, sinh viên năm hai vẫn phải căng thẳng vắt chân lên cổ mà chạy cho kịp chương trình học. Có chăng là một vài buổi chiều nhe nhởn với câu lạc bộ khi có lịch họp, còn không thì đến chỗ làm thêm, cắm cúi với công việc. Vừa hay, tuần này anh chủ biên vi vu đi chơi, câu lạc bộ cũng sẽ được miễn giảm hai buổi họp trong tuần. Nó cười tít mắt, nhảy chân sáo lên giảng đường.


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới