![]() | Mùa đông yêu dấu17:26 / 15.11.2014 297 - Chia sẻ : ![]()
9.1 /10 |
Mùa đông yêu dấu
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
MÙA ĐÔNG YÊU DẤU
Blogger: ngân milo
Gió đông trên con phố nhỏ thổi tạt từng đợt vào ô cửa nhỏ của 1 quán nước bên lề đường. Tấm kính phản chiếu hình những chiếc ô tô chạy trên lòng đường và những cặp tình nhân bước nhẹ trên vỉa hè cười cười nói nói vui vẻ chẳng hề biết đến nỗi niềm trong anh. Anh ngồi mân mê điếu thuốc lá cháy dở chẳng buồn hút. Khói thuốc mơ hồ bay trên ko trung gợi nhắc anh trở về với những ngày xưa yêu dấu.
Ngày ấy anh còn trẻ lắm. Sự nhiệt huyết đến bồng bột của chàng trai mới rời khỏi ghế giảng đường khiến anh cảm thấy cuộc đời này thật tươi đẹp. Từng cánh phượng rực rỡ nắng hè, những cơn mưa phùn mùa xuân, đám lá vàng cuối thu và đặc biệt là cái lạnh buốt của mùa đông cũng thật đáng để hưởng thụ. Anh mong mùa đông mau đến để được mặc những chiếc áo dày cộm và quàng chiếc khăn ấm áp như 1 chú gấu chẳng nhớ đến ngày ngủ đông. Anh đã bước qua bao trái tim cô gái và có biết bao cô gái đã đi qua cuộc đời của anh, ngay cả anh cũng chẳng biết. Họ chỉ như 1 cái bóng mờ ảo giữa cuộc đời, chẳng ai có thể khiến anh yêu như anh đã và mãi yêu cái gió đông kia. Thế rồi có 1 ngày cái tảng băng trong trái tim anh bỗng tan ra như lâu ngày gặp nắng. Em chợt đến và mang đến cho anh những phút giây choáng ngợp, khiến anh si mê như người lần đầu tiên uống rượu mạnh. Anh ngồi 1 mình trong quán NGÀY XƯA nhâm nhi li cà phê đắng và thưởng thức nhạc Trịnh êm đềm quen thuộc “gọi nắng trên vai em gầy đường xa áo bay nắng qua mắt buồn lòng qua bướm say lối em đi về trời ko có mây đường đi suốt mùa nắng lên thật đầy. Gọi nắng cho cơn mưa chiều nhiều hoa trắng bay cho tay em gầy dài thêm nắng mai bước chân em về nào anh có hay gọi em cho nắng chết trên sông này”. Nghe xong bài hát quen thuộc đó, anh ra về nhưng 1 cơn mưa đến bất chợt chặn ngang con đường của anh. Anh trở lại chỗ ngồi cũ và vô ý vứt điếu thuốc lá dở dang xuống đất. 1 cô gái tình cờ bước ngang qua bèn dừng lại và lặng lẽ nhặt điếu thuốc lên. Anh đứng dậy cầm lấy và nở nụ cười thật tươi, cô gái cũng mỉm cười đáp lại. Đó chính là em. Chính em đã khiến khối băng âm ỷ trong lòng anh tan chảy và có lẽ sẽ chẳng bao giờ đông lại được nữa. Anh thầm cảm ơn mưa vô tình đã ngăn cản bước đi của anh để anh gặp được em. Anh yêu em từ đấy.
Đất trời vẫn 4 mùa nhưng trái tim anh sẽ chẳng thể đông lại giống như 1 quy luật, em như ngọn lửa cháy rừng rực trong trái tim anh. Mùa xuân, em dẫn anh đến vườn hoa đào Nhật Tân. Em yêu màu hồng quyến rũ như đôi môi cánh đào của em. Anh hái 1 bông giắt lên mái tóc em, gió xuân nhè nhẹ thổi làm mái tóc tơ lất phất trong gió. Em ngắt những cánh hoa tung lên trời khiến tóc anh và cả tóc em dính đầy hoa. Anh thấy em đẹp như nàng tiên bước ra từ truyện cổ tích, đẹp hơn những bông đào kia. Mùa hạ, em dẫn anh đến con đường đầy hoa phượng. Anh trèo lên cây hái những cành phượng đỏ thắm cho em. Em cười tươi như đóa phượng trong nắng hạ. Em nhẹ nhàng đặt chùm phượng vào giỏ xe. Anh lại đạp xe trên con đường ngập nắng, em vuốt nhẹ tà áo trắng nhẹ bay trong gió và vu vơ hát câu hát quen thuộc: “ những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu, chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18, thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu”. Mùa thu,em dẫn anh đến đồi phong ngắm lá vàng rơi, mở ra trong anh cả 1 bầu trời nắng. gió đầu mùa vi vu, xào xạc thổi những khóm lá xuống đất rồi cuốn bay đi. Em dẫn anh đến con đường đầy me và sấu. Em mân mê 1 trái me non và nhấm nháp vị chua của sấu cuối mùa. Em vuốt ve chúng như chúng sẽ chẳng nở mỗi độ về sau. Em mải nghịch sấu và me mà ko hề biết rằng anh đang ngồi cạnh ngắm em. Nếu 1 ngày nào đó em ko còn bên anh nữa, hoa đào, hoa phượng kia và cả những trái sấu trái me sẽ chẳng nở khi mùa về. Bất giác em quay sang nhìn anh, nhìn thấy em trong đó, anh vẫn nhìn em trìu mến và đọng lại những hình ảnh tự bao giờ. Anh thấy quả tim anh và em đập nhẹ nhàng, biết bao âu yếm. Em ngả đầu vào vai anh. Anh và em vẫn ngồi đấy, sẽ mãi yêu nhau đến khi nắng tắt, gió ngừng thổi và lá phong thôi rơi.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới