![]() | Nơi ấy ngoảnh lại21:03 / 15.11.2014 2197 - Chia sẻ : ![]()
9.9 /10 |
Nơi ấy ngoảnh lại
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
- Mặc áo vào đi kìa.
- ư..ư..anh..ừm…anh bảo k..h..ô..ng…
Anh quấn lấy thân thể em. Em cũng không thể mà cưỡng lại được. Chiếc váy mỏng manh không thể giữ lấy cơ thể nóng bỏng của em, miệng em ú ớ theo những hành động mơn trớn của anh. Từng centimet trên thân thể em anh đều muốn khám phá, em chỉ còn biết…hưởng thụ.
Thế rồi đã không có cái anh muốn, nệm rường vẫn thế, trắng tinh khôi và ngay khi trong cuộc anh đã biết…không biết em đã qua tay bao nhiêu thằng. Em ngồi ôm gối dựa mình vào tường mà khóc. Khóc gì hả em? Khóc gì khi 3 năm qua anh bị em dắt mũi như một thằng ngớ ngẩn, khóc gì khi em nỡ lòng phản bội anh coi anh như một thằng hề. Việc trong trắng với anh nó cũng không quá quan trọng bằng những thứ em đã lừa dối anh trong quãng thời gian qua. Anh ngu ngơ, anh vẫn tin và yêu em, tin vào một cô bé ngây thơ trong tả áo dài, tin vào một cô bé hồn nhiên hát cho anh nghe mỗi khi anh buồn, tin vào một tình yêu….giả dối.
- Em xin lỗi..
- Lỗi gì hả em??
- Anh! Anh chửi em đi, anh như thế em không biết làm thế nào cả!! hức..hức..
- Chửi cái gì hả em? Chửi một thằng khù khờ như anh à?
- Anh! Em không xứng với anh, em xin lỗi vì tất cả…
Em ôm mặt mà chạy ra khỏi nhà nghỉ, còn mình anh….còn mình anh và anh. Anh ước anh không tồn tại trên cõi đời này..anh ước…anh ước anh không biết được sự thật này để anh mãi sống trong lừa dối, để trong mắt anh em vẫn là một cô bé tinh nghịch, ngây thơ.
Đôi chân vô hồn đưa tôi đi lang thang trong bóng đêm, mặc kệ lời khuyên của bà chủ nhà, tôi vẫn đi:
- Cũng khuya rồi đi đâu cháu? Cơ động nó tóm thì nguy.
-….
- Cháu với người yêu có chuyện à?
-….
- Cũng đúng thôi, người yêu cháu…vào đây đâu phải lần đầu.
- Bà im đi! Tiền đây.
- CMTND này cháu…còn tiền thừa..ơ này…
-….
Tôi đã không thể yêu ai ngay từ lần đầu nhìn cô bé đó, tôi đã chao trọn trái tim cho người con gái đó. Cứ ngỡ rằng tình yêu sẽ đẹp, cứ ngỡ rằng hai đứa là của nhau mãi mãi, cứ ngỡ rằng những giận hờn vu vơ, những hờn ghen ích kỉ sẽ còn mãi nhưng giờ…nó là quá khứ


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới