![]() | Nơi ấy ngoảnh lại21:03 / 15.11.2014 2199 - Chia sẻ : ![]()
9.7 /10 |
Nơi ấy ngoảnh lại
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
- Kìa…còn mệt về sao được.
- Khá hơn rồi, để mình về không anh chị nói mình mất. Cảm ơn các bạn đã cho mình qua đêm nha. Hôm nào mời cả phòng chầu xúc xích hihi.
- Thật nha? bạn nói rồi đó.
- Cả xoài dầm nữa nha…
- Tơ ăn sữa chua cơ.
Đúng là con gái, nghe tới ăn quà vặt là quên hết tất cả. Popi chỉ cười mỉm, rồi Popi dìu mình về. Quảng đường có hơn 200m mà mình thỉnh thoảng lại ù té để nôn, có lẽ mình bị chúng gió nữa.
- Tới nhà rồi? Hell cố lên nha?
- Popi tin Hell làm được?
- Biết cái gì mà làm được? Thôi về đi bà.
- Ừ..Dù gì thì…thì…Popi…luôn bên cạnh Hell..- Nói rồi Popi ù té chạy biến mất, chả hiểu gì xất.
Về nhà gặp anh chị, thấy bộ dạng thế này nên cũng không nói gì, mình lẳng lặng lên phòng, đóng kín cửa. Mình cần một không gian yên lặng lúc này. Mình biết giờ tâm trạng mình đang quá bất ổn. Mình không biết phải làm sao ngoài cái việc nhớ nhung và tự kỉ. Mình không dám bật nhạc, không dám mở điện thoại, mình chỉ biết có thuốc. Mỗi khói thuốc vào lồng ngực làm mình rất khó chịu và buồn nôn, nhưng mình thích thế, không có lý do gì để mình cố gắng lúc này cả.
Bao kỷ niệm nó cứ ùa về trong mình. Thậm chí..mình đã khóc, khóc y như một đứa trẻ con, tình đầu 3 năm và kết thúc mình là một thằng hề, một thằng bù nhìn. Không biết cách hâm nóng lại tình yêu, không biết cách giữ chính người con gái của mình để rồi…
Tôi cứ thế, một mình trong bóng đêm cô quạnh. Hai dòng nước mắt cứ chảy dài theo bao ký ức bao kỷ niệm. Hai năm trước, tôi là một thằng nghịch ngợm, ăn chơi, đua đòi. Chỉ mới học cấp ba mà số nợ của tôi lên tới hàng chục triệu đồng. Cũng như đa phần bao bạn trẻ khác, game online là thứ mà- chúng tôi, những thằng học xa nhà nghiền ghê nhất. Tôi cũng không biết là mình đã nướng bao nhiêu buổi học, bao nhiêu tiền của, bao nhiêu buổi cày thông đêm vào game. Nhân vật ảo thì ngày càng khủng, ngày càng có tên tuổi, có thứ hạng nhưng cái sự thực ngoài đời thì tàn tạ, người chẳng ra người. Và kết quả năm học 12 đó là nhóm chúng tôi, gồm 12 thằng thì 7 thằng phải bỏ về vì nợ nần, vì việc học dang dở. May thay tôi không nằm trong số đó, những lúc như thế, nhìn lại bao thứ mình đã làm trong cái thời gian trụy lạc đó, thật vô vị và hối hận vô cùng.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới