![]() | Nơi ấy ngoảnh lại21:03 / 15.11.2014 2165 - Chia sẻ : ![]()
9.8 /10 |
Nơi ấy ngoảnh lại
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
- Đi với đứng, lại còn mùi rượu nữa. Thế cái Lan Anh có sao không?
- Dạ! Tại vui bạn vui bè của Lan Anh nên con có uống một ít. Lan Anh không sao đâu bà ạ! Con lớn rồi chứ có còn con nít đâu.
- Hey…từ lúc mày rắt xe đi là bà đã không yên tâm rồi. Để tí bà luộc quả trứng mà chườm vào cho khỏi thâm nghe con.
- Dạ! Mà bà đun nước cho con tắm trước đi…hì hì…
- Mả cha anh! Rõ là khổ…
Song! Thoát kiếp, cái vụ này coi như song! Tôi vô phòng ngồi thẫn thờ. Lạnh, men rượu cũng hơi ngấm khiến tôi nghĩ linh tinh. Không biết giờ này EX đang làm gì nhỉ? Có nhớ mình không? Bỗng dưng muốn nghe tiếng EX, muốn nhìn nụ cười tươi như hoa của EX. Bởi tận sâu trong trái tim mình vẫn còn hình bóng của EX, rất sâu đậm. Nói thật lòng, nếu EX mong mình quay lại, mình vẫn sẽ tha thứ, sẽ bỏ qua tất cả- đơn giản chỉ là yêu!
Tắm táp, chăm sóc vết thương song thì mình lăn quay ra ngủ. Trong giấc mơ…lại là EX.
Mình ngủ khá lâu, tới tầm 7h thì mới dậy ăn cơm. Cuộc sống ở quê thực sự rất yên ả. Chỉ có ăn và ngủ, kể cũng thích, không như đô thị phồn hoa tấp nập rồi cũng chỉ là kiếm miếng ăn. Con người ở quê chân chất, thật thà, suy nghĩ đơn giản và rất tình cảm. Thế nên sau này nếu có kiếm được tiền thì mình cũng sẽ chỉ ở quê hương, ở cái nơi mà mình đã sinh ra.
Đang ngồi coi tivi thì Lan Anh tới. Chắc lại cái vụ chiều nay thôi. Thật ra thì mình chả trách gì LAn Anh cả, có trách là trách mình đã lôi cô bé đi nhậu. Nhưng mình lại thấy tò mò về con người LAn Anh, bởi cái truyện chiều nay thằng An nói cũng làm mình để tâm khá nhiều. Phải chăng cái thân thể nõn nà, ngây thơ kia đã không còn trong trắng??
- Cháu chào ông! Em chào anh ạ!
- Lan Anh à cháu! Ngồi chơi đi con!
- Dạ! Ông cứ kệ con..
- hì hì nhóc tỉnh rồi ha? Đi dạo cùng anh không?
- Xí…cái đồ đáng ghét.
- Hề hề ông ơi con đi ra ngoài chút hem?
- À..ừm…- Ông mình đang chăm chú ti vi nên mặc kệ 2 đứa.
Mình và em lại ra chỗ cũ. Nhìn em xinh, phải nói là như vậy. Em khép nép ngồi bên mình. Cũng chả biết nói gì, mọi hôm mình là thằng khá bẻm mép, nhưng sau vụ chiều nay tự dưng..tịt hết vốn từ.
- Anh..em xin lỗi..- Cuối cùng em lên tiếng trước.
- Trời! Bao nhiêu lần rồi nhóc?
- Hic..tại em mà anh như thế? Có còn đau không? Em xem nào?
Đôi tay bé nhỏ của em nhẹ nhàng lần lên đôi gò má mình, được thể đôi mắt mình “vô tình” nhìn vô đôi bồng đảo nõn nà đang phập phồng theo hơi thở của em Má ơi! Em sờ tới đâu, mắt mình nhín tới đâu là mình phê tới đó. Tự dưng…mình đưa tay lên cầm lấy tay em…hai mắt chạm nhau…như nhận ra rằng mình đang làm điều gì đó..nói chung là mình không biết lý giải sao nữa. Đến bây giờ khi ngồi viết nên những dòng này, mình cũng không hiểu sao mình làm vậy, có lẽ là bản tính của giống đực chăng???


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới