Old school Easter eggs.
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Sẽ chẳng điều gì làm em khóc được, trừ anh

Sẽ chẳng điều gì làm em khóc được, trừ anh


00:59 / 15.11.2014
783 - Chia sẻ : Sẽ chẳng điều gì làm em khóc được, trừ anhSẽ chẳng điều gì làm em khóc được, trừ anh Sẽ chẳng điều gì làm em khóc được, trừ anh Sẽ chẳng điều gì làm em khóc được, trừ anh Sẽ chẳng điều gì làm em khóc được, trừ anh
9.6 /10 XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50389404
Visits Today: 19306
This Week: 891165
This Month: 2383850

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

">
- Chuyên đề:

Sẽ chẳng điều gì làm em khóc được, trừ anh


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Vẫn là câu status cũ: “Sẽ không điều gì làm em khóc được, trừ anh!”…
“Sẽ không điều gì làm em khóc được, trừ anh!…”.
Đó là câu nói cuối cùng mà tôi nghe được từ em, vào một ngày Sài Gòn buồn, nhưng không có lá vàng rơi, chỉ có nước mắt em rơi lặng lẽ trên má… Tôi nhớ có lần, em đã hỏi: “Có bao giờ anh khóc vì một người, ví dụ như em?”. Tôi đã im lặng, vì chưa bao giờ tôi phải khóc.
Khoảng thời gian tôi còn ở Việt Nam, sự bận rộn và những chuyến công tác dài ngày thật sự làm tôi chẳng thể còn nghĩ điều gì khác trong đầu. Những tin nhắn và e-mail của em, tôi còn không có thời gian đọc, huống hồ gì trả lời. Sau một ngày, nằm lên giường là tôi chỉ muốn đánh một giấc thật dài.
Đến khi sực nhớ, mình đã không buồn liên lạc với em suốt cả hai tuần, gọi điện, em bật khóc bảo, anh không hề thấy nhớ em sao. Em có chết quách ở một xó xỉnh nào thì anh cũng đâu biết. Tôi chỉ im lặng, rồi thỏ thẻ: “Chẳng bao giờ anh để em phải khóc vì anh nữa đâu…”. Nhưng rồi, em vẫn khóc vì tôi nhiều lần sau đó. Nhiều lần tự hỏi, vì sao em lại có thể chịu đựng nhiều đến vậy vì tôi. Không có những lần tôi đi mua hoa hay váy áo tặng em, cũng không có những bức e-mail và tin nhắn đẫm mùi tình yêu… Em làm tất cả những điều mà lẽ ra một người đàn ông khi yêu phải làm. Tặng hoa, mua giày, mua áo, quần lót cho tôi… Em chăm sóc tôi chu đáo như thể cả hai đã kết hôn. Bao nhiêu giận dỗi rồi cũng kết thúc khi tôi đặt vào môi em một nụ hôn, rồi quấn vào nhau… Khi nằm cạnh tôi, em dụi đầu vào ngực và bảo: “Đừng để em khóc nữa vì anh!”. Tôi cười và gật đầu…
Ngày tôi báo cho em tin mình sẽ sống ở nước ngoài 5 năm theo sự bố trí của công ty, em không tỏ vẻ ngạc nhiên lắm, có thể vì những chuyện như thế này đã không phải xa lạ với em nữa. Em chỉ hỏi lại tôi: “Thế à, anh đã suy nghĩ kỹ chưa? 5 năm, chắc gì em đợi được anh?”. Tôi cười buồn: “Rồi anh sẽ về!”.
Em đã không gặp tôi từ hôm ấy cho đến khi tôi ra sân bay, tôi đến nhà em thì mẹ bảo em không muốn gặp tôi. Em chỉ nhắn tin cho tôi một tin nhắn duy nhất:
“Sẽ chẳng điều gì làm em khóc được, ngoại trừ anh. Và bây giờ em lại đang khóc!”.
Tôi cũng không hiểu nổi chính bản thân mình. Chọn lựa ra đi 5 năm, trở thành một trong những nhân viên chủ chốt của công ty nơi đất khách, được cấp nhà, cùng tiền phụ cấp ngoài tiền lương hằng tháng. Những đề án và sản phẩm của tôi luôn được công ty đánh giá cao, tiền thưởng tăng lên cấp số nhân chỉ để giữ chân tôi. Nhưng cuối cùng thì tôi được gì? Tiền bạc? Danh tiếng? Tất cả đều không còn ý nghĩa khi một ngày mùa đông, tỉnh dậy, nhận ra cái mà mình thực sự cần, không phải là sự tung hô, mà chính là em.

Trang: « 1,[2],3,4,6 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm