Pair of Vintage Old School Fru
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Sms cuối cùng từ anh

Sms cuối cùng từ anh


17:49 / 15.11.2014
485 - Chia sẻ : Sms cuối cùng từ anhSms cuối cùng từ anh Sms cuối cùng từ anh Sms cuối cùng từ anh Sms cuối cùng từ anh
9.9 /10
- Chuyên đề:

Sms cuối cùng từ anh


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Hương nhăn mặt :
- Em buồn thật mà.
- Vì sao?
- Bị…đá.
- Đau lắm không?
- Đau – Hương thở hắt ra.
Nhắc đến chuyện đó, Hương lại thấy lòng nao nao. Nó cúi gằm mặt xuống, Minh nhẹ nhàng :
- Em còn yêu người ấy không?
- Có…- Hương rụt dè.
- Níu đi, kéo đi…
- Tuột rồi, người khác nhặt rồi…Hì…
- Đòi lại.
- Mặt em mỏng…
- Là sao?
- Em không xinh, nhưng cũng còn cái lòng tự trọng…- Hương nghẹn ngào.
Minh bật cười :
- Anh biết mà. Bọn con gái là chúa chảnh nhá. Chính vì thế mà đôi khi mất oan một số thứ quan trọng đấy.
- Vầng…
- Thế em…có hận người đó không?
Hương quay sang nhìn Minh, cái nhìn như ánh lên một tia khó hiểu, nhưng rồi, giọng nó chùng xuống :
- Có…
- Muốn trả thù không?
- Muốn…
- Biết cách trả thù không?
- Không…
Hương ngập ngừng, ngước mắt nhìn Minh như thỉnh cầu.
- Anh nói cho em đi?
- Đó là…Hãy sống tốt hơn nó, để nó phải hối hận em ạ.
Hương ỉu xìu :
- Nói thì dễ lắm, nhưng làm thế nào mới là điều quan trọng.
Minh đứng dậy vươn vai :
- Haiz…Cứ từ từ, anh sẽ chỉ cho. Tin anh đi, người ta dù gì cũng là du học sinh hơn 1 năm mà, em phải…mạnh mẽ lên, như một cô gái Châu Âu ý…
- Dạ…
Ánh nắng bên ngoài cửa sổ lụi tắt dần, Minh giục :
- Về chưa em? Sắp tối rồi đấy.
- Vâng.
Hương ngập ngừng đứng dậy, thu dọn đồ đạc, nó cắm cúi bước ra khỏi cửa thư viện. Chợt Minh gọi giật lại :
- Này..!
- Sao hả anh?
Minh vẫy vẫy tay :
- Ngày mai, lại hẹn gặp em ở đây nhé!
- Vâng – Hương cười híp mí.
Không ngờ cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Minh lại khiến Hương nhẹ nhõm hơn nhiều như vậy. Nó đã cười, ít ra là 2 lần liền. Hy vọng đêm nay, không phải dùng thuốc ngủ…
Ngày hôm sau, Hương háo hức đi thật nhanh đến thư viện. Vẫn chỗ ngồi đó, khung cửa sổ đóng chặt, tối om. Không thấy Minh đâu, Hương tiu nghỉu, lại gục mặt xuống bàn. Chợt có tiếng “Bộp” rõ to sát bên tai Hương, giật mình, con bé ngước lên.
- Ah! Anh Minh!
Minh kéo ghế ngồi xuống :
- Sao mặt vẫn xị ra thế này?
- Em tưởng anh cho em leo cây – Hương lẩm bẩm.
Minh phì cười :

Trang: « 1,2,3,[4],5,6,7 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm