Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Tiểu thư…tôi có thể yêu em không?

Tiểu thư…tôi có thể yêu em không?


22:46 / 15.11.2014
339 - Chia sẻ : Tiểu thư…tôi có thể yêu em không?Tiểu thư…tôi có thể yêu em không? Tiểu thư…tôi có thể yêu em không? Tiểu thư…tôi có thể yêu em không? Tiểu thư…tôi có thể yêu em không?
9.9 /10
- Chuyên đề:

Tiểu thư…tôi có thể yêu em không?


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Ánh mặt trời chiếu sang những phiến đá…..dòng chữ trắng vẫn khắc rất sâu
“An Linh-10/8/1980-24/7/2003″
“Human is not loved”
…..human is not loved…..
~*~
Lúc tôi bảy tuổi,có một thời gian tôi sống ở đây,mẹ tôi làm bác sĩ trong một bệnh viện khá,tôi thường đi theo mẹ,một phần,tôi không biết tiếng Anh hay tiếng bản xứ-phần khác-tôi là người sống nội tâm,có vài chuyện xưa để lại cái bóng trong tâm tôi.
Tình cờ trong những năm ở đây,chuyện đó cũng vơ đi ít nhiều
Mà một chuyện khác lại khắc sâu trong tim
Bệnh viện chia ra làm nhiều khu-mẹ tôi ở ngoại khoa,vì thế khu đặc biệt tôi chưa bao giờ đến cả…..Mà hôm đó,tôi lại tình cờ đặt chân vào nữa chứ.Rõ ràng….lạc đường rồi….tôi vẫn cố tìm lối.Khu đặc biệt này,máy móc thì nhiều chứ người thì ít.
Hơn một tiếng trôi qua,vẫn không tìm được đường……biết thế thà rằng không nổi hứng “tò mò” rồi.
Đi đi..đi đến choáng luôn….
“Này bé nhỏ….lạc đường sao?”
Âm thanh nhẹ nhàng trong sáng giữa sự mù mịt……Tôi thật biết bịa mà….chỉ là khi lạc đường thì mọi thứ trở nên”kỳ lạ”
“Ơ….anh..anh…e”-tôi nhẹ giọng trẻ lời,đầu vẫn xoay tìm nguồn phát ra âm thanh…
“Ở đây này….bên trái”-giọng nói dễ nghe thật,tôi xoay người theo hướng chỉ định.
Bước vào căn phòng,một màu trắng toát bao phủ,mái tóc đen ngàng cổ,gương mặt thanh tú sau quyển sách bên khung cửa.Đôi mắt êm đếm như nước mùa thu.Nụ cười phản phất sự u buồn. Tôi luống cuống chào anh và nói”
“Anh….em xin lỗi…em đi lạc ạ…”
“Sao em lại ở đây…người thân em đâu?”-anh lại đáp bằng chất giọng đó
“Dạ..mẹ em là bác sĩ….khoa ngoại…ạ”
“Thế à….khoa ngoại….ừm…..e đi thẳng,sẽ thấy một phòng hành chánh của khu đặc biệt,em vào đó nhờ họ sẽ tìm được đường về”
“Cảm ơn anh ạ…”
“Không có gì đâu…anh phải tiếc vì không đưa em về được…ở trong này lâu rồi,anh cũng không ra ngoài được”
“…..sao lại không thể ra..anh sức khỏe không tốt hay sao”
“Ừ…sức anh tệ lắm..mà em tên gì thế bé.anh là An Linh”

Trang: « 1,[2],3,4,5 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm