Disneyland 1972 Love the old s
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 12: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơi

Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 12: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơi


00:49 / 15.11.2014
359 - Chia sẻ : Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 12: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơiVợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 12: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơi Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 12: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơi Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 12: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơi Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 12: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơi
9.5 /10 XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50284049
Visits Today: 357341
This Week: 785810
This Month: 2278495

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

">
- Chuyên đề:

Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 12: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơi


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Chương 12: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơi.
Sau bữa trưa hôm trứơc thất bại, tôi quyết ko chịu bỏ cuộc, vì tôi biết nếu tôi bỏ cuộc là đúng ý con nhỏ Thanh Mai. Tôi gọi điện cho Thanh Trúc nhưng nghĩ thế nào tôi lại nhắn tin cho cô ấy.
- “Chiều nay em có rảnh ko?”
- “Chiều nay em định đi mua ít đồ”
- “ Vậy à? Hay để anh hộ tống em đi!”
- “^^. Hì, vậy là vừa đc đi ô tô mà lại tiết kiệm được xăng!”
- “ Hì, nếu em muốn thì cho em đi ô tô suốt, anh sẽ làm tài xế riêng cho em!”
- “ Hì, hôm nay thôi chứ suốt em ko đi đâu!”
- “Ừ, vậy thế nhá! Chiều này 2h anh qua đón em!”
- “Vâng”.
Đúng 2h tôi có mặt tại nhà Thanh Trúc, hôm nay ko phải là chủ nhật, tôi nghĩ con nhỏ Thanh Mai sẽ ko có ở nhà vì nó năm nay cũng 12 rồi chắc phải đi học thêm dữ lắm. Tôi xuống xe và bấm chuông. Một con nhỏ mặc quần soóc ngắn cũn, với cái áo phông dài che gần hết, tóc buộc lệch một bên và tay vẫn còn đang ngậm kẹo mút. Nó nhìn tôi cười cười.
- Chú đến đúng giờ ghê! – Con nhỏ đó, nó ko đi học.
- Ừ. – Tôi nói và cố cười.
- Chú vào nhà đi. – Tôi bước vào theo nó. Vào đến nhà, bà Thanh lại niềm nở với tôi, mời tôi ngồi xuống uống nước và chuyện trò, trong khi đó con nhỏ chạy biến lên phòng. Nhìn quanh ko thấy Thanh Trúc đâu, tôi đoán là cô ấy đang ở trên phòng thay đồ lên cũng ko hỏi gì, vui vẻ tiếp chuyện “mẹ vợ tương lai!”.
Đúng 15 phút sau, tôi thấy con nhỏ Thanh Mai đã thay bộ quần áo khác, cái quần soóc ngắn giờ được thay bằng cái quần ngố ống rộng cùng cái thắt lưng hình đầu nâu to tướng và thêm cái áo phông ngắn. Mái tóc buộc lệch giờ đc buộc bổng cao, gọn gàng. Chắc là nó cũng định đi đâu đấy. Hay là nó đi học thêm. Đúng rồi.
- Đi thôi chú?
- Đi đâu?
- Thì đi mua đồ ạ!
- Nhưng… chú hẹn đi với chị Thanh Trúc rồi mà.
- Trời, chị Thanh Trúc còn phải đi làm việc công ty mà. Rõ ràng sáng nay chú nhắn tin rủ cháu đi mà.
- Chú… chú… chú nhắn tin cho chị Thanh Trúc chứ đâu nhắn tin cho cháu.
- A! Trời ơi! Cháu lãng trí quá! Hôm hôm nay mượn sim chị ấy nhắn tin cho bạn. Thấy chú nhắn đến cứ tưởng chú nhắn cho cháu cơ. Chết rồi, thế ko phải là chị Thanh Trúc thì chú ko đưa cháu đi được sao? – Con nhỏ đúng là kẻ đếu nhất mà tôi từng biết! Nó chơi khăm tôi giờ trước mặt “mẹ vợ” chả lẽ tôi lại từ chối. Tôi cố mỉm cười.

Trang: [1],2,3 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm