XtGem Forum catalog
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 13: Giận

Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 13: Giận


00:52 / 15.11.2014
218 - Chia sẻ : Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 13: GiậnVợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 13: Giận Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 13: Giận Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 13: Giận Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 13: Giận
9.9 /10 XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 49417238
Visits Today: 419477
This Week: 3385134
This Month: 1411684

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

">
- Chuyên đề:

Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 13: Giận


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Chương 13: Giận !
Sau hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng nó bắt tôi trở thành một tên khuân vác ko những ko lương mà lại còn mất lương. Nói thật tính ra số tiền mà tôi phải bỏ ra cho đống đồ đạc lỉnh kỉnh và đầy “man rợ” này cũng gần như ăn đứt nửa tháng lương của tôi. Nhưng cái đấy ko phải là vấn đề chính mà cái vấn đề ở đây là tôi chỉ sợ có ai đó người quen hay là một nhân viên nào trong công ty tôi bắt gặp hình ảnh tôi lúc này thì thật sự tôi ko biết giấu mặt đi đâu. Ai đời một trưởng phòng (tuy là trưởng phòng thôi nhưng ko giấu gì mọi người tôi rất có tiếng ở trong công ty cả về uy lẫn về tài và về… “sắc”) như tôi mà lại phải đi khuân vác và vào những chỗ chỉ dành cho chị em phụ nữ thì thích hợp hơn. Nhìn tôi lúc này thảm hại đến kinh khủng. Mồ hôi nhễ nhại mặc dù siêu thị, máy lạnh đang chạy vù vù; hai tay mỗi tay gần chục túi đồ là ít, chưa kể kẹp hai bên nách là hai cái hộp to tướng. Trong khi đó con nhỏ ung dung với hai cái túi con con hình như là đựng mấy cái cặp gim nho nhỏ thì phải. Đấy toàn đồ con con với nho nhỏ, trong khi tôi thì lỉnh kỉnh và to tướng. Hỏi có bất công ko cơ chứ. Bảo thì nó hồn nhiên: “Thế mới galăng chú nhỉ!”. Vâng, tôi đang “ga” và sắp muốn “lăng” tất cả ra đây!
- Chú ơi mình đi ăn kem đi!
- Cháu nghĩ chú có 12 tay à? – Tôi gần như gắt lên! Nó nhìn tôi đôi mắt mở tròn xoe, rồi chợt trùng xuống, hình như có cái gì đó thoáng qua trong đầu nó. Nó ko nói gì, chỉ đi thật nhanh ra chỗ đậu xe. Tôi ko biết là nó có giận tôi ko nữa. Chỉ biết rằng từ lúc lên xe về nó lại im lặng ko nói gì cả.
Tôi trở về nhà với hai cánh tay rã rời. Thực sự hôm nay tôi có một buổi đi mua sắm kinh điển nhất trong đời tôi. Cũng may mà chẳng có ai thân quen bắt gặp tôi cả. Nhưng hình ảnh con nhỏ lúc cuối buổi đi mua sắm cứ ám ảnh tôi. Rõ ràng là nó sai còn gì. Mà tôi cũng đâu có nói gì quá đáng quá, chỉ là… sự thật thôi mà!

Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – Chương 13: Giận
Tải ảnh gốc

Sáng hôm sau đến công ty, tôi nhận được một gói bưu phẩm cùng với một mẩu giấy nhỏ: “Tiền hôm qua chú phải bỏ ra trả cho cháu. Chú đếm lại, nếu thiếu thì bảo cháu”. Tôi ko hiểu sao nữa, đọc mẩu giấy nó gửi tôi thấy lòng chợt nhói đau. Kiểu như vừa bị một vật nhọn nào đó đâm hay cào vào lòng vậy. Đúng là số tìên tôi bỏ ra hôm qua ko ít nhưng tôi đâu có bảo là nó phải trả tôi đâu. Mà sao nó phải nói câu “đêm lại” với chả “thiếu” chứ. Cứ như tất cả phải sòng phẳng, rõ ràng và có một cái gì đó khiến tôi khó chịu kinh khủng. Nó đã chạm vào lòng tự ái của tôi.

Trang: [1],2
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm