Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – chương 6: Kẻ phá đám thật sự

Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – chương 6: Kẻ phá đám thật sự


00:47 / 15.11.2014
364 - Chia sẻ : Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – chương 6: Kẻ phá đám thật sựVợ ơi, anh biết lỗi rồi – chương 6: Kẻ phá đám thật sự Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – chương 6: Kẻ phá đám thật sự Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – chương 6: Kẻ phá đám thật sự Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – chương 6: Kẻ phá đám thật sự
9.9 /10 XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 50444306
Visits Today: 74208
This Week: 946067
This Month: 2438752

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

">
- Chuyên đề:

Vợ ơi, anh biết lỗi rồi – chương 6: Kẻ phá đám thật sự


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Chương VI: Kẻ phá đám thật sự!
- Dạ chào chú ạ! – Con bé đáng ghét cười toe toét như để trêu ngươi tôi.
- Xin lỗi anh, hôm nay tan học Thanh Mai muốn đi ăn cơm hàng nên em rủ nó đi cùng, ko biết anh có thấy phiền ko? – Tất nhiên là phiền rồi! Tôi gần như chỉ muốn hét lên điều đó. Nhưng ko, trước người đẹp làm sao tôi dám nói điều đó chứ. Tôi cố tỏ ra vui vẻ:
- Ko sao, được cùng ăn với em là vui rồi. – Tôi vừa nói xong thì con nhóc đáng ghét nhếch mép cười khẩy tôi một cái. Nếu tôi ko lầm thì chắc nó đang chửi tôi là đồ dẻo mép cũng nên. – Em và cô bé dùng gì?
- Làm ơn gọi cháu là Thanh Mai! – Tôi gần như chỉ muốn lôi con bé đứng dậy và đuổi thẳng cổ nó đi. Tôi đã cố tỏ ra là lịch sự rồi thế mà nó cứ thích gây chuyện với tôi. Nhưng, nhìn Thanh Trúc thì tôi ko nỡ. Tôi sợ mất điểm trước cô ấy mà. Thanh Trúc khẽ cười:
- Con bé nó vẫn thẳng tính thế, anh thông cảm nhé! – Tôi thấy bao cơn giận như nguôi hết. Gía như con bé ấy được thừa hưởng một phần mười cái tính cách dịu dàng và tế nhị từ chị của nó có phải tốt ko. Tôi cá là sau này ai lấy phải nó thì đúng là tự chuốc khổ vào thân.
- Ừ ko có gì đâu. – Tôi vừa nói xong thì bắt gặp ánh mắt săm soi của con nhỏ. Rồi con bé lật dở menu. Trời ơi, tôi quá choáng khi con bé nó gọi món. Chẳng phải là tiếc tiền hay tôi ko đủ tiền mang đi mà vấn đề ở chỗ là tôi ko nghĩ ba người chúng tôi có thể ăn hết một núi món ăn như thế.
- Cho tôi một đĩa gà rán, một đĩa tôm hùm, một đĩa cơm Pháp, ba phần bánh biza, ba phần chuối rán kem, 1 cốc sinh tố sữa chua, 1 chai rượu vang… (và còn nhiều món nữa mà tôi ko nhớ hết) – Gọi xong nó quay sang mỉm cười với tôi mặc dù bị Thanh Trúc huých chân nhắc nhở. – Chú mang đủ tiền chứ? – Lần này thì tôi thấy Thanh Trúc ngượng ra mặt. – Em hỏi trước kẻo sợ ăn xong lại bị “cắm” ở đây rửa bát trừ nợ thì chết.
- Cái đó thì Thanh Mai ko phải lo, cái quan trọng bây giờ là chúng ta phải làm thế nào để ăn hết chỗ thức ăn sắp mang ra đây.
- Cái đó thì chẳng phải lo đâu chú ạ. Yên tâm, dạ dày cháu to lắm!
- Thanh Mai! – Lần này thì Thanh Trúc phải lên tiếng, có lẽ cô ấy cũng nhận thấy sự thiếu lịch sự của con bé, một lần nữa cô ấy lại phải quay sang tôi, khuôn mặt xinh đẹp đã có phần xấu hổ. – Anh thông cảm nhé, con bé nó vẫn còn trẻ con!

Trang: [1],2,3 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm