![]() | 99 ngày và vô tận17:39 / 15.11.2014 422 - Chia sẻ : ![]()
9.0 /10 |
99 ngày và vô tận
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Và . . .
Tôi thấy anh định nói gì đó, nhưng thôi. Tôi bắt đầu lờ mờ hiểu sự khác biệt giữa trả lương theo giờ và theo tuần. Vào giờ phút đó, tôi cũng thấy mình chẳng khác gì những vị khách bình thường của Senze Fine. Ở lại với nó, nhưng chưa bao giờ hết lòng vì nó. Tôi cũng giống như váy hồng . . . sẽ không trả lời được câu hỏi đấy, cũng chẳng thể chữa lành vết thương chưa khép miệng của mình.
Tôi đến với Senze Fine trong vỏn vẹn 5 phút, nhưng không quên nó dễ dàng vậy được.
Năm đầu tiên nghe “Mùa đông đã qua” mà đắng lòng đến thế.
Dù gì, Senze Fine cũng chỉ còn là hoài niệm.
Ngày thứ 99
Đang độ xuân, mà sao Hà Nội trông buồn quá. Gió chỉ thổi nhẹ thôi, cũng khiến căn nhà bé nhỏ sao dữ dội. Tiếng bát vỡ, tiếng cãi vã, tiếng xầm xì , … những điều hỗn độn vừa cũ vừa mới. Thời gian thì khác nhau, còn mục đích và bản chất làm khổ nhau thì chẳng hề đổi khác.
Câu chuyện ngày hôm nay cũng chỉ là một trong số rất nhiều. Nhưng chẳng hiểu sao, đau quá. Có lẽ, cũng giống như giọt nước tràn ly, điều gì đến rồi sẽ phải đến.
Định thần lại, tôi thấy mình đang đứng trước cửa Senze Fine từ lúc nào.
****
Cửa quán với 12 lát gạch và con đường sỏi trải dài, chiếc bảng đen với hai vết nứt ở phía sau nói mãi mà chủ quán chẳng thay , tầng 2 với 4 chậu hoa ngày nào cũng phải tưới nước… Hóa ra, có quá nhiều thứ ở nơi này đã lẳng lặng nằm tọt trong góc tâm hồn tôi từ lúc nào không biết.
Có lẽ, tôi nhớ Senze Fine nhiều hơn tôi tưởng.
Khi tôi định đi, một ai đó từ quán cũng đang bước ra. Và đó là . . . anh. Vẫn những nét ấn tượng như thế. Chân mày đậm, đôi mắt buồn với lông mi đẹp chết người.Tôi bối rối, định cúi đầu chào anh một chút. Tôi khẽ khuơ tay định nói xin lỗi gì đó. Nhưng rồi vẫn chỉ chết trân ở đó, lúng búng ba tiếng ê a.
Còn anh… anh thậm chí còn chẳng hề nhìn thêm tôi lần nữa. Khi anh bước qua tôi để khép cửa rồi lại quay vào, có gì đó trong tôi như tan ra thành từng mảnh. Có hai con người, đứng cách nhau một bậc thềm và khoảng vài bước chân, mà cứ ngỡ như cả trăm ngàn dặm.
Đèn tắt. Quán tối om.
Tôi muốn khóc. Mà khóc không nổi.
Túi quần chợt rung lên. Anh Minh is calling. Tim tôi giật thót. Số điện

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới