![]() | Âm thanh của hạnh phúc22:53 / 16.11.2014 521 - Chia sẻ : ![]()
9.5 /10 |
Âm thanh của hạnh phúc
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Thời gian trôi, những khoảnh khắc ngắn ngủi trở thành bí mật của riêng chúng tôi, những lúc giáp mặt nhau trong trường chỉ mỉm cười rồi lại đi lướt qua. Tôi đã giao hẹn như thế, và lặng lẽ tận hưởng niềm vui của riêng mình.
Tôi tò mò không hiểu, hạnh phúc có âm thanh như thế nào? Chắc là như tiếng leng keng của chuông gió treo lơ lửng trên cao? Hay là như âm thanh dịu dàng của tiếng piano được chơi trên bờ cát của một bãi biển không người?
Hay là tiếng lạo xạo của trái tim, tiếng biết ơn của tâm hồn, tiếng trái tim đập loạn xạ trong lồng ngực để xao xuyến dư âm ngọt ngào?
Hay là tất cả những âm thanh đó?
Nếu ký ức là một bộ lọc, thì cho dù có lọc đi cả quãng thời gian của tuổi trẻ, tôi cũng không thể nào quên được ngày hôm đó. Ngày đó, nắng và gió hòa vào làm một, len lỏi khắp các ngóc ngách dù chỉ là nhỏ nhất trên thế giới này. Ngày đó, lá khô rơi đầy dưới sân trường tạo thành những tiếng vỡ vụn mỗi bước chân đi qua. Ngày mà bất cứ ai cũng đều lười biếng, chùng chình và chỉ muốn ở yên cái góc nhỏ êm ả của mình, gặm nhấm hương vị ngọt dịu của cuộc sống.
Ngày hôm đó, có vị của mật ong pha lẫn hương chanh mát dịu, như một nền cảnh hay có trong các bộ phim truyền hình Hàn Quốc, mang vẻ cổ điển và lãng mạn. Thế nên mới khiến người ta nhớ mãi, ấn tượng mãi không quên.
“Bạn, đã bao giờ tin vào những câu chuyện cổ tích hay chưa?”
Tôi hơi giật mình bởi tiếng động phát ra, không tự nguyện mở mắt, nheo nheo tìm kiếm xung quanh khoảng sân thượng ngập nắng. Cậu thanh niên bám vịn vào thành lan can, rồi nhảy phốc lên phía trên, nấp đằng sau một chiếc ụ lớn bằng bê tông nơi cách tôi ngồi chưa đầy nửa mét, dáng vẻ không có gì là đang chạy trốn. Thế nhưng trong môi trường sư phạm vốn là lành mạnh và an toàn, việc liều mạng trèo qua đường lan can để lên tầng thượng thế này đúng là điều khó hiểu.
Khoan nói đến việc cậu bạn kia nhàn tản đứng dựa lưng vào lan can, bộ dạng không có gì làm vội vã. Bóng nắng phảng phất ẩn hiện sau bóng lưng rộng, chiếc khuyên tai màu bạc lóe sáng rọi thẳng vào tầm mắt tôi.
Rồi cậu ấy lặng lẽ vươn người ra phía trước như để đón gió, bộ đồng phục không hề bị quăn góc sau một hồi trèo leo được in vừa vặn trên người. Đôi mắt nhằm hờ, và cậu ấy cứ đứng mãi như vậy.
Tôi đang băn khoăn không hiểu, là tại nắng và gió, hay tại khoảng không trống vắng bỗng dưng xuất hiện thêm một người nữa làm trái tim tôi bắt đầu có chút xao động.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới