Snack's 1967
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Âm thanh của hạnh phúc

Âm thanh của hạnh phúc


22:53 / 16.11.2014
524 - Chia sẻ : Âm thanh của hạnh phúcÂm thanh của hạnh phúc Âm thanh của hạnh phúc Âm thanh của hạnh phúc Âm thanh của hạnh phúc
9.7 /10
- Chuyên đề:

Âm thanh của hạnh phúc


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Cậu học sinh ngày hôm đó, tuy tôi không thể nhìn rõ mặt cậu ấy, nhưng cái dáng đứng vừa có chút nhàn tản, biếng nhác, lại vừa tự do phóng khoáng, hòa lẫn với buổi chiều nắng vàng rực, làm tôi bất chợt nhớ đến một bức tranh nổi tiếng nào đó được treo ở vị trí trung tâm của phòng triển lãm. Nơi mà tôi đã có dịp đến, và bất chợt bị thu hút bởi bóng lưng từ đằng sau của cậu con trai ấy.
Đưa tay ra, chưa chắc đã chạm tới. Bởi vì xa tít tận chân trời.

Sau hôm đó, tôi luôn cố tình leo lên sân thượng, nhưng tuyệt nhiên không thể gặp cậu ấy. Tựa như một giấc mơ, sau khi tôi ngủ quên một lúc, mở mắt ra chỉ là khoảng trời tối đen, và bức tranh biến mất.
“Chắc chắn chỉ là một lần tình cờ, và nếu đã là tình cờ, thì không thể có cơ hội gặp gỡ lần nữa.”
Tôi đã tự nói với bản thân như vậy, và cố gắng thôi không nghĩ đến cuộc gặp gỡ kỳ lạ ấy nữa. Thế nhưng, trong đầu tôi vẫn không thể ngừng nhớ lại, như đoạn băng tua chậm, lặp đi lặp lại đoạn xước, khiến tôi bất giác nhớ đến cái người mà ngay cả khuôn mặt cũng chưa một lần được nhìn.

- Này! – Phương huơ huơ tay trước mặt tôi, kéo tôi trở về với thực tại – Nãy giờ mày có nghe tao nói gì không? Nhìn cái gì mà chăm chú thế hả?
- Không… chỉ là nhìn cậu bạn kia, thấy quen quen thôi…
- Xem nào… À, mày muốn nói là Thái Minh á?
- Thái Minh là ai?
- Bảo mày đi học phí thời gian cũng đúng thôi, Thái Minh là ai mà cũng không biết, anh ý là hot boy đình đám của trường mình đấy!
- Tao không nói là cần phải biết cậu ta là ai, tao chỉ đơn thuần thấy cậu ta giống một người mà tao quen, thế thôi!
- Ơ, có thế thôi mà cũng cáu! Này, mày lại đi đâu đấy? Tiết cô chủ nhiệm đừng có trốn nữa đấy! Quỳnh!
- Tao nghỉ nốt tiết này, mày cứ bảo tao xuống phòng y tế rồi!
Tôi đi như chạy thật nhanh lên sân thượng. Nhất định tôi phải tự giải quyết tất cả vấn đề của mình, trước khi bị cảm giác làm phiền đến phát điên. Nhất định là tôi điên thật rồi, mới có thể vương vấn tâm trí đặt lên một người xa lạ như thế.
Sân thượng vẫn ngợp ánh nắng, vài ba chiếc lá vàng không hiểu từ đâu bay đến, lạo xạo di chuyển dưới nền xi măng. Những rắc rối cần phải tìm nguồn gốc ban đầu của nó để giải quyết, nhưng có những rắc rối chỉ như là cái cớ bắt đầu một câu chuyện.

Trang: « 1,[2],3,4,6 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm