Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Âm thanh của hạnh phúc

Âm thanh của hạnh phúc


22:53 / 16.11.2014
528 - Chia sẻ : Âm thanh của hạnh phúcÂm thanh của hạnh phúc Âm thanh của hạnh phúc Âm thanh của hạnh phúc Âm thanh của hạnh phúc
9.6 /10
- Chuyên đề:

Âm thanh của hạnh phúc


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Ừ, đúng là để hóng gió mà!
- Nhỡ ngã xuống thì sao?
- Làm sao ngã được!
- Tại sao không thể? Người ta xây cầu thang để cho cậu ngắm thôi à?
- Lười lắm, leo cầu thang tốn thời gian, trực tiếp trèo lên thế này có phải nhanh hơn không?
- Cậu thật không bình thường!
- Ừ tôi cũng không phủ nhận, làm gì có ai trong trường này khác biệt như tôi, ví dụ như vẻ đẹp trai độc nhất vô nhị này!
Và tôi đã quen một người như vậy khi đó, một cậu thiếu niên ngông cuồng, phóng khoáng, sở thích quái dị, lúc thì tự cao, khi thì lười biếng đến độ người khác cũng phải bó tay.
Đối lập hẳn với hình ảnh tôi nhìn thấy ngày hôm đó, đối lập hẳn với vẻ ngoài và khuôn mặt cậu ta vẫn lấy đó để trêu chọc mọi người, cậu ấy ở đây, cùng với tôi ngồi trên khoảng sân rộng rãi này, bỗng dưng khiến tôi cảm thấy thoải mái vô cùng.
Chúng tôi như những đứa trẻ, tìm thấy góc trời của riêng mình, tìm thấy chỗ hít thở giữa không gian ngột ngạt, tìm thấy chỗ để trốn tránh, để lười biếng, để giữ kín một bí mật thú vị.
Thế nên, chúng tôi đã quen nhau. Không phải tình cờ, cũng không phải ngẫu nhiên, mà là đương nhiên phải gặp gỡ.
- Không ai nói với cậu là phải khiêm tốn với người khác một chút à?
- Tại sao? Khi mọi người đều đồng ý là tôi đẹp trai và xuất chúng? Với lại ngoài cậu ra thì tôi chưa phải nói điều này ra với bất cứ ai.
- Coi tôi như những người bình thường đi!
- Không được, bởi vì cậu còn chẳng thèm biết tôi là ai, tôi thật sự rất buồn đấy. Tôi tổn thương rồi, đau buồn rồi.
- Thôi được rồi, tôi không có trách nhiệm cải tạo cái đầu của cậu!
- Này này, phiền cậu hãy cải tạo tôi chút đi mà!
Minh chen vào thế giới nhỏ của tôi, chiếm lấy một nửa không gian mà tôi vẫn toàn quyền sở hữu, phiền phức và ồn ào, ướng bướng, con trẻ và có phần ngang ngạnh.
Ngoài mặt tôi luôn tỏ ra bất đắc dĩ, nhưng trong lòng tôi không thể phủ nhận cảm giác ấm áp. Cậu bạn mà tôi vẫn tìm kiếm xuất hiện trước mắt tôi, muốn kết bạn với tôi, hơn nữa còn đối đãi với tôi khác hẳn những người bình thường.
Không biết có phải là do tôi tự tưởng tượng ra, hay chính là đứa trẻ to xác này từ trước đến nay không có cách nào bộc lộ toàn bộ bản thân mình. Đối diện với người khác bằng một khuôn mặt kiểu mẫu, một tính cách sẵn bày ra nhạt nhòa. Tuyệt đối không hề liên quan gì đến cậu bé ở bên cạnh tôi.

Trang: « 1,2,3,[4],5,6 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm