Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Anh lại để mất em nữa rồi

Anh lại để mất em nữa rồi


23:22 / 16.11.2014
1032 - Chia sẻ : Anh lại để mất em nữa rồiAnh lại để mất em nữa rồi Anh lại để mất em nữa rồi Anh lại để mất em nữa rồi Anh lại để mất em nữa rồi
9.5 /10
- Chuyên đề:

Anh lại để mất em nữa rồi


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


“ em đi chơi cùng bạn, gì không anh”
“ bạn em là con trai hả ?”
Không thấy Hoa trả lời, Phong cầm máy gọi thì điện thoại thuê bao, Phong lên xe chạy một mạch về, trong đầu không muốn suy nghĩ chút gì, qua quán trà sữa mua đúng loại mà Hoa thích như một thói quen rồi về nhà. Về tới nhà, Phong vất bịch trà sữa vào bàn học của đứa em gái khiến nó ngơ ngác nhìn anh hai. Phong không nói gì lên gác đóng sầm cửa lại rồi mở máy tính vô facebook chém gió với mấy girl cho bõ tức. Một lát thấy đèn facebook “ vịt con kute” sáng, Phong liền nhắn tin qua hỏi, không thấy Hoa trả lời, lòng như lửa đốt khi thấy Hoa cập nhật dòng status “ gia đình là số một, bạn bè là số hai” rồi thay đổi trạng thái đang hẹn hò với cái tên mà Phong nhìn thấy đi cùng Hoa lúc vừa rồi. Phong tắt facebook gấp máy rồi tự dày vò mình “gia đình là số một, bạn bè là số hai thế người yêu là số mấy? Anh còn là gì trong tim em? Tự nhiên lại thay đổi trạng thái hẹn hò, cái điều mà trước giờ anh mong muốn mà em không chịu”. Nằm xuống giường Phong đấm thùm thụt vào gối kiểu giận cá chém thớt tự nhủ lòng phải quên Hoa đi. Thế nhưng được một ngày rồi chiều chiều lại phóng xe qua nhóm lớp học thêm đứng lén nhìn Hoa, tim đau thắt khi thấy Hoa dắt bộ về, xe Hoa bị hư. Đi sau vừa thấy tội vừa thấy thương mà chẳng giúp được gì. Hai đứa chiến tranh lạnh !
Tôi ghét em, em là con vịt đáng ghét, ngày nào tôi cũng nhắn tin hỏi thăm, ngày nào tôi cũng nhích từng nhích chậm rãi nhìn em đi bộ từ phía sau. Em thì vẫn hồn nhiên vui tươi bên đám bạn mà vờ như không có chuyện gì xảy ra – em…một người sống rất thật với cảm xúc của mình.
Tối đến, hết lên face rồi lại trực chờ điện thoại, thời gian đó tôi chẳng học được chữ nào vào đầu cả, lúc nào cũng có suy nghĩ về em, không biết tối đến không được tôi kể chuyện…Ma miễn phí, hay được tôi hát nhạc…rap cho em nghe thì em có ngủ ngon không? Vì mỗi lần như thế tôi muốn chắc rằng : “ em có được ngủ ngon khi không có tôi pha trò hay không” tôi sợ rằng em khó hiểu hơn cái vẻ bề ngoài luôn vui cười của em. tôi e ngại khi không biết rằng em có hài lòng với tình yêu mà tôi đem tới. chính vậy nên điểm kiểm tra một tiết của tôi rớt hạng thê thảm, đang là học sinh ưu tú của lớp mà bỗng nhiên “độn sổ”. Sợ mẹ la mắng tôi cất thật kỹ giấy kiểm tra trong học bàn, ấy vậy mà nhờ đứa em hoạt bát và hết mực yêu thương tôi hai nên mẹ biết tôi bị điểm kém. Phong vốn là cây văn của lớp, ngoài ra các môn tự nhiên phong cũng không kém gì các bạn có học lực giỏi của lớp.Tối đến hết mẹ đến bố la mắng Phong làm Phong không còn mặt mũi nào nữa mà chỉ biết chúi mắt xuống bàn dạ vâng răm rắp.

Trang: « 1,2,3,[4],5,6,13 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm