The Soda Pop
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Anh yêu em, công chúa của anh

Anh yêu em, công chúa của anh


01:05 / 15.11.2014
1095 - Chia sẻ : Anh yêu em, công chúa của anhAnh yêu em, công chúa của anh Anh yêu em, công chúa của anh Anh yêu em, công chúa của anh Anh yêu em, công chúa của anh
9.3 /10 XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 51885008
Visits Today: 65935
This Week: 2386769
This Month: 3879454

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

">
- Chuyên đề:

Anh yêu em, công chúa của anh


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


-Nhanh lên bà già, trong phòng hiến máu thiếu người, bà vào đi. Mấy tên đội mình đi trợ giúp ở khu vực khác rồi. Nhanh lên!
Rồi chưa để Dương kịp lên tiếng, Ngọc kéo cô chạy như bay. Tới phòng hiến máu, Dương thấy mình run run. Bao nhiêu người, người nằm, người đứng, người ngồi, nhấp nhô.
-Nhanh lên em. – Chị Hạnh trong “đội máu” gọi vẫy Dương lại. – Em chăm sóc bạn nhé, bạn ấy sắp hiến máu rồi. Đứng và an ủi bạn, như những gì đã phổ biến.
Nói rồi chị Hạnh bước đi nhanh ra ngoài, sang khu vực khác. Dương bần thần đứng bên cạnh một bạn sinh viên đang nằm đợi. Cô thấy run run. Dương nhìn quanh phòng. Một vài bạn đang hiến máu, những túi máu treo bên cạnh giường nằm; một vài đã hiến máu xong đang đứng ngoài cửa. Dương lắng nghe những tiếng nói xôn xao: “Hiến một chai C2 máu”, “Có đau không?”, “Buốt lắm!”….”Một chai C2 ư?” – Dương nghĩ thầm. Mặc dù trước khi tham gia chương trình đã được các anh chị phổ biến về các kiến thức liên quan đến máu, quy trình hiến máu và công tác hoạt động, kiểm tra và giúp đỡ các bạn hiến máu nhưng giờ đầu óc Dương thấy mông lung hết cả. Cô ước mình không phải đứng ở đây, mình phải ngồi ở bàn tư vấn mới đúng. Một cảm giác sợ hãi từ từ lấn át, lạnh cả sống lưng. Trong cô thoáng vang lên những tiếng hét, tiếng rên la, mùi thuốc sát trùng bệnh viện thoang thoảng đâu đây. Dương nằm chặt hai tay mình và cố gắng đứng yên.
“Con ơi!” – tiếng mẹ Dương hét lên bên ngoài phòng phẫu thuật. Mắt Dương lờ đờ, ngao ngán nhìn xung quanh vừa mệt mỏi, vừa thấy sợ hãi. Cả người cô tê liệt, không cử động được, cô thấy mình như đang mê man vào cõi nào đó. Lúc đó Dương còn quá nhỏ để nhận ra việc gì đang xảy ra quanh mình, cô chỉ nhớ rõ nhất mùi thuốc sát trùng nồng nặc lúc ấy, với rất nhiều người mặc áo xanh xanh ni – lông như áo mưa và đeo khẩu trang mà cô chả biết là ai, thoáng nhìn thấy những túi màu đỏ treo bên trên đầu… Và Dương lịm đi, cho đến khi tỉnh lại thì mẹ đã ở bên cô rồi, ấm áp và dịu dàng, mặc dù ngực còn thấy đau. Lớn lên, cô chỉ biết rằng mình đã từng trải qua một cuộc phẫu thuật, và giờ cô sống mạnh khỏe. Mẹ cũng tránh cho cô không đến viện, không phải ngừi mùi thuốc sát trùng, mặc dù thỉnh thoảng vẫn đi kiểm tra sức khỏe định kì nhưng đó là những cuộc kiểm tra đơn giản và nhanh chóng. Đôi khi, Dương thấy trong mơ những cảnh tượng mà cô đã từng trải qua trong phòng phẫu thuật với nhiều người đeo khẩu trang, và cô thấy máu. Dương sợ hãi khi phải nhớ lại. Nhưng đó với cô là những kí ức chắp vá, mông lung, không rõ ràng… Cô vẫn đang vui vẻ, cố gắng sống thật mạnh khỏe, thật hạnh phúc, và tất nhiên hàng đêm vẫn mơ về những chàng hoàng tử mà cô thầm yêu trong những cuốn tiểu thuyết tình yêu, vẫn đến quán “Love Capuchino” để tìm một tách cà phê ngọt ngào nhiều bọt. Và Dương mỉm cười.

Trang: « 1,3,4,[5],6,7,12 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm