Polly po-cket
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Anh yêu em, công chúa của anh

Anh yêu em, công chúa của anh


01:05 / 15.11.2014
1104 - Chia sẻ : Anh yêu em, công chúa của anhAnh yêu em, công chúa của anh Anh yêu em, công chúa của anh Anh yêu em, công chúa của anh Anh yêu em, công chúa của anh
9.0 /10 XtCAT -:- 404
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Advertise Here

404 - Page Not Found - Back Home


Total Visits: 53489781
Visits Today: 82446
This Week: 1337581
This Month: 5484227

This site, is built entirely by using XtGem.

XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!

">
- Chuyên đề:

Anh yêu em, công chúa của anh


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


-Bà già… về thôi, tôi chả quan tâm vất vả hay không. Bà đừng buồn. Chị ấy mằng cũng hơi nặng lời.
-Không đâu. Chị ấy nói đúng. Tôi không can đảm. Bà về trước đi.
-Có muốn qua “Love Capuchino” không? – Ngọc nhìn Dương buồn bã.
-Không, bà về đi. Tôi muốn một mình.
Ngọc đi khỏi, lúc này Dương mới thấy an tâm để khóc thật lớn. Cô nấc lên. Nước mắt giàn giụa. Dương chả nghĩ được gì. Chỉ thấy sao buồn đến thế! “Hoàng tử của em, anh có thấy không? Thất vọng lắm phải không anh?” Dương vẫn hay gọi những chàng hoàng tử trong mơ của cô mỗi khi cô buồn, nhưng không hiểu sao, trong đầu cô lúc này lại thoáng hiện lên hình ảnh rất đỗi thân quen của người con trai đẹp đẽ, đeo ba-lô, kính trắng…
-Thật ngốc!
Dương ngước mắt lên nhìn. Trước mắt cô nhòe đi hình ảnh một anh chàng cao lớn, đẹp trai, khoác ba-lô lệch về một bên vai, kính trắng đang nhìn vào mình. Dương thấy mình đang mơ hay sao ấy, cô vẫn khóc, ngày một lớn, mọi thứ không đâu cứ choáng ngợp lấy tâm hồn cô. Lung tung. Vô định. Đến cái anh chàng đó trong mơ cũng nói cô: “Thật ngốc!”
Người ta thấy có một người con trai lặng yên ngồi xuống bên cạnh một cô gái đang khóc nức nở hệt như một con mèo xấu xí. Chàng trai vẫn ngồi yên, còn cô gái vẫn khóc. Hình như cô gái không biết chàng trai đó đang bên cạnh. Cô vẫn cứ khóc. 6 giờ chiều ở sân trường Đại học, trời đã buông cái rèm đen phủ kín mít cả một vùng. Trong một góc khuất, nơi ghế đá của khu nhà A trường Đại học, cô gái vẫn khóc, không biết sẽ khóc đến bao giờ nữa. Chàng trai vẫn ngồi yên, yên lặng như một cái bóng.
Dương lau nước mắt. Đến lúc này cô mới cảm nhận thấy có một hơi thở nhẹ nhàng ngay bên cạnh, hơi thở ấy có lẽ lúc cô đang mải mê khóc đã hòa chung vào với hơi thở của cô mà cô đã không nhận ra. Dương quay ra tìm kiếm hơi thở ấy. Vẫn lặng yên như một cái bóng, hoàng tử đã từng xuất hiện trong mơ của cô đã xuất hiện và đang ở ngay bên cạnh cô. Dương giật mình đứng dậy. Không nói gì, một bàn tay kéo cô ngồi xuống. Dương im lặng nhìn theo ánh mắt người con trai đang bên mình lúc này. Không khóc, không nói, nhưng trái tim thì đang thổn thức. Bàn tay cô vẫn nằm yên trong một bàn tay ai đó ấm áp. Dương thấy tim mình bớt hiu quạnh, bớt cô đơn, bớt buồn. Có phải là do cô đã khóc thật nhiều? Hay một trái tim cũng ấm áp như một chút nắng vàng mong manh cuối thu cũng đang thổn thức như trái tim Dương. Dương thường thấy sự im lặng hay gắn liền với nỗi cô đơn và sợ hãi, nhưng sao bây giờ, với cô, im lặng lại ấm áp, lại thân thương đến thế. Lòng Dương thấy nhẹ nhàng, bàn tay ai kia vẫn nắm chặt lấy tay Dương. Người ta vẫn thấy hai bóng người trên ghế đá, lặng yên trong từng hơi thở. Và tối đó, không có một tác phẩm nào được vẽ thêm trên giấy. Phải chăng chàng họa sĩ lãng du thích capuchino đã bỏ cuộc rồi sao?

Trang: « 1,5,6,[7],8,9,12 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm