Disneyland 1972 Love the old s
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Ban công leng keng

Ban công leng keng


23:31 / 16.11.2014
625 - Chia sẻ : Ban công leng kengBan công leng keng Ban công leng keng Ban công leng keng Ban công leng keng
9.5 /10
- Chuyên đề:

Ban công leng keng


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Những bồn chồn, lo lắng biến thành tất cả trách cứ, dỗi hờn và giận dữ. Người ta lo lắng khi người ta yêu thương, người ta cũng giận hờn khi người ta yêu thương. Nhưng dù giận rất nhiều, những trẻ con của tuổi 17 vẫn gieo lên gương mặt Mét Tám sự giả bộ thờ ơ.
- Đi chơi vui không?
Min ngờ ngợ nhận ra chút gì lạnh nhạt trong giọng cậu bạn, nhưng cô nhóc không nhớ mình đã quên trận bóng quan trọng nên vẫn cười tươi:
- Vui cực! Nich bảo tôi mặc như này trông dễ thương ý!
Sự hồn nhiên của Min làm cơn giận của Mét Tám bùng lên, và lần đầu cậu to tiếng với cô nhóc:
- Trông bà thật lố bịch trong chiếc váy đó!
Dứt lời, Mét Tám phóng xe đi. Gió tạt vào khuôn mặt nóng bừng mà chẳng thể làm nguôi ngoai cơn giận.
Min sững sờ, cô nhóc không hiểu tại sao Mét Tám nổi nóng nhưng lời cậu nói thật quá đáng và đã xúc phạm lòng tự trọng của một đứa con gái là Min. Min ấm ức hét toáng lên:
- Đồ đáng ghét! Đồ tồi!
Làm sao Min hiểu được điều thật lòng Mét Tám nghĩ, làm sao Min hiểu cảm giác mất mát và như bị bỏ rơi mà Mét Tám đã cảm nhận. Min không hiểu, vì trong mắt cô nhóc, giờ chỉ có những rung động dễ thương, dịu nhẹ như một vạt nắng ban mai.
III. Lạc mất thương yêu.
Min nghe về tin tức của trận chung kết giải bóng rổ của trường và hiểu ra lí do khiến Mét Tám giận. Dẫu sao Min vẫn thấy Mét Tám trẻ con và thật quá đáng nên biết mình sai trước, cái tôi to bự vẫn không để Min lên tiếng xin lỗi. Sáng nay chạm mặt trên hành lang, hai đứa đã lướt qua nhau như người xa lạ. Min chờ một lời xin lỗi, Mét Tám chờ một lời xin lỗi và chẳng có lời xin lỗi nào được nói ra.
Hai tuần, không một cuộc hẹn cuối tuần, ban công vẫn đầy gió, chuông vẫn kêu và Su Su vẫn thảnh thơi sưởi nắng, chỉ có Mét Tám bắt đầu thấy trống rỗng và hình như là rất nhớ. Dù vẫn thấy Min trên trường, nhưng bên cạnh cô bạn luôn có chàng Nich, Mét Tám cảm giác như mình đang dần mất đi một thứ gì đó quan trọng vô cùng. Trong cậu nhen lên một nỗi sợ, sợ Min có thể quên cậu, dễ dàng quên cậu. Tự tôn của chàng 17 hạ thấp một tẹo và một tối, cậu ngồi viết những dòng thư, vò đầu bứt tai, viết rồi xóa, xóa rồi lại viết.

Trang: « 1,4,5,[6],7,8 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm