![]() | “Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao?”20:54 / 15.11.2014 828 - Chia sẻ : ![]()
9.4 /10 |
“Cậu béo. Tớ gầy. Thích nhau làm sao?”
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
- Mẹ tao dạy tao là: Dù trong hoàn cảnh nào cũng không được nói dối.
- Mày đi chết đi.
- Á, mày véo tao đấy à……Véo gì mà khôn thế, vào đúng cái chỗ hôm qua tao bị muỗi đốt, đang định gãi thì….Cám ơn mày nhé! Êm quá đi. Haha.
- Sax!!! Mày thích ăn đòn hả?
- Mày mà đánh tao, tao quẹo tay lái, đâm vào mấy cái gốc kia là mai mày hết ngô mà ăn kem đấy nhé. Giỏi thì mày cứ ngồi đằng sau mà đánh tao đi, từ mai chẳng có thằng nào vừa đẹp trai lại tốt bụng như tao chở mày kiệt sức bằng xe đạp điện đi ăn kem đâu đấy.
- A…A….A….!!! Quang Anh….Tao muốn đập đầu vào gối……!!!
- Hahahaha.
Từ thành phố ra vùng ngoại ô hai bên đường toàn hoa cúc dại, nhỏ xíu. Xe Quang Anh bon bon, giỏ xe đựng vài bông hướng dương to sụ, sau lưng Quang Anh là tôi với cái bực tức to tướng. Lần nào đi ăn kem về, con đường nhỏ xíu toàn hoa cúc dại này cũng ỏm tỏi lên như thế. Quang Anh láu cá, suốt ngày chỉ biết bắt nạt và chọc tức tôi.
Nhưng lần nào từ ngoại ô về, cậu ấy cũng luôn chọn con đường này, xa tít tắp, ngoằn ngoèo, đầy cúc dại nhỏ li ti thay vì chọn con đường nhựa thông thoáng sạch sẽ bên cạnh. Đơn giản là vì ….. tôi đã “ép” cậu ấy.
Tôi không thích hoa cúc dại cho lắm, chúng nhỏ xíu và mỏng manh. Tôi thích hoa hướng dương, mạnh mẽ và rực rỡ. Có vẻ như mâu thuẫn khi tôi nói: tôi không thích hoa cúc dại nhưng tôi thích ngắm nhìn chúng. Quang Anh cũng từng hỏi tôi một câu đại loại như: Vì sao lại thế?. Lúc đó, tôi cười ha hả: Vì tao thích so sánh.
Mỗi lần về qua đây, tôi thường mang theo vài ba bông hướng dương, đơn giản rằng, tôi muốn so sánh chúng với những bông cúc nhỏ li ti kia, để biết hoa hướng dương rực rỡ thế nào, to thế nào và đẹp như thế nào. …Chỉ đơn giản là như vậy.
Khi nghe lời giải thích đó của tôi, lúc ấy Quang Anh đã hét lên: Bộ mày khùng hả?
Cậu ấy kêu tôi ngốc xít, trẻ con và bướng bỉnh.
Nhưng rồi, Quang Anh cũng lẳng lặng chở tôi về con đường này, vì lời tuyên bố thẳng thừng của tôi: Nếu mày không đưa tao về đường này, tao sẽ về bộ. Một mình.
Đến khi tôi cười khúc khích đằng sau xe ăn mừng chiến thắng của mình, cậu ấy càu nhàu: Vì tao không muốn ảnh hưởng đến level ga-lăng nên mới khổ sở thế này đấy.
- Này Vi, sao nãy giờ im lặng thế?
- Tao đang tâm sự với “người yêu” tao. Kệ tao. – Tôi quay ngoắt sang hướng khác khi Quang Anh ngoái cổ lại sau xe nhìn tôi.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới