![]() | Chờ một hạnh phúc17:15 / 15.11.2014 610 - Chia sẻ : ![]()
9.2 /10 |
Chờ một hạnh phúc
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
-Alo? – Mai gọi cho Huy – Huy rảnh không? Ra ngoại ô vẽ đi, hôm nay trời đẹp.
-Có chuyện gì hả Mai? – Huy là người nhạy cảm.
-Có gì đâu, Huy gôm màu và cọ qua chở Mai đi, Mai còn giấy đây.
-… Huy ngưng một lát – Uhm! Huy qua đây.
Mai mặc quần overall màu kem nhiều túi và một cái áo thun màu trắng ở trong, đúng chất bụi của những người làm nghệ thuật, ngồi sau xe Huy, nàng ôm giá vẽ, tay kia thì cứ chìa ngón chỏ và ngón cái ra thành một góc vuông để lấy khung. Nếu nhìn Mai từ sau lưng ai cũng nghĩ nàng khá nhí nhảnh và yêu đời, nhưng thực sự gương mặt Mai lại nói lên một điều khác, có gì đó đang lấp đi cái hồn của đôi mắt nàng.
Huy nhận ra được điều đó, nhưng anh không muốn nhắc đến, ngay từ cái lúc Mai rủ anh đi vẽ là anh đã thấy có vấn đề rồi.
Huy tấp xe vào một cánh đồng cỏ mây, ở giữa cánh đồng có một cái hồ khá rộng, nơi đây quả là lựa chọn tuyệt vời cho dân nghê thuật, nhưng không dễ nhận thấy nó, nó nằm sâu trong một mảnh đất mới giải tỏa cách trung tâm thành phố khá xa. Tuần trước Huy mới nghe một nhân viên mới trong công ty anh chỉ cho.
Hai người chạy thẳng xe vô mảnh cỏ gần hồ, rồi bắt đầu dựng giá vẽ, Mai không vẽ cùng Huy, nàng ôm giá vẽ lại gần bờ hồ và bắt đầu nét chì.
Huy vẽ bằng cọ, anh thích vẽ phong cảnh, vì là một design viên nên anh lấy bố cục rất tốt.
Nắng xuân âm ấm cùng với gió thổi nghiêng ngả những thân cỏ mây mỏng manh, mặt hồ gợn nhẹ sóng, cảnh tượng lặng lẽ mà bình yên này càng khiến cho đôi mắt Mai sụp xuống. Chiều cứ thế tan dần trong im ắng…
Bản phác thảo chân dung bằng chì của Mai thấm đầy nước từ khóe mắt. Nàng vẽ hình Nguyên, tấm hình bằng trí nhớ và cả trái tim.
-Sao lại tự kỷ thế kia? Đã bảo không có gì mà. – Huy đi lại chỗ Mai từ lúc nào không biết, anh đưa cho nàng túi khăn giấy.
Mai giật mình nhìn anh và đưa tay đón lấy túi khăn, không nói gì cả.
Huy thở dài ngồi bệt xuống bên Mai, anh duỗi thẳng chân nhìn hồ. Nắng đã tắt dần, trời sắp tối gió lạnh hẳn, cả 2 đều không mặc áo ngoài. Mai cầm bức vẽ nãy giờ lên, ngắm thật kỹ, nàng đưa ngón tay lên mặt Nguyên trong hình. Nước mắt nãy giờ đã khô, bây giờ lại chảy xuống. Huy quay sang thấy điều đó, nhưng cũng chẳng biết phải làm sao, chỉ cảm thấy tim mình hơi nhói.
-Có lẽ đây là lần cuối Mai nghĩ về Nguyên. – Mai vừa nói vừa cầm bức vẽ vò nát rồi xé. – Mai đã dồn cả trí nhớ và tình cảm của mình về Nguyên đã vẽ lên nó. – Mai khóc nhiều hơn. Huy ngồi bên cạnh, trố mắt nhìn theo những hành động của Mai. – Có phải hạnh phúc và cơ hội chỉ đến với con người ta một lần thôi phải không Huy, Mai đã đánh rơi Nguyên thì chắc chắn Mai sẽ mất anh ấy? – Nói đến câu đó, Mai nghẹn ức nước mắt, cổ chẳng nói ra được gì nữa.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới