![]() | Chuyện của mưa20:55 / 15.11.2014 667 - Chia sẻ : ![]()
9.1 /10 |
Chuyện của mưa
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Cô gái hai mươi tuổi, đã một lần yêu và thất bại với chính mối tình mong manh ấy. Sau nhiều ngày, Zen lặn lội về miền kí ức, cố gắng để rũ sạch quá khứ và những nuối tiếc một thời đã qua…
Zen là một cô gái đã lâu không yêu. Câu chuyện lần này là chuyện mà Zen muốn chia sẻ về chính mình. Cô gái hai mươi tuổi, đã một lần yêu và thất bại với chính mối tình mong manh ấy. Sau nhiều ngày, Zen lặn lội về miền kí ức, cố gắng để rũ sạch quá khứ và những nuối tiếc một thời đã qua. Zen mạnh mẽ hơn, biệt lập hơn trước cuộc sống. Zen không yêu ai, bất kể một chàng trai nào. Bởi Zen sợ, sợ quá nhiều thứ…
1. Zen
Tắt điện. Mất điện thì đúng hơn. Trong căn phòng 20m2, tôi thấy mình không tồn tại. Chính xác là cái sự tối om đã làm cho mọi thứ đều trở nên không tồn tại, ngoại trừ tiếng đồng hồ. Thời gian vẫn trôi, đồng hồ tích tắc, kim giây nhích nhanh nhảu trong khi kim giờ nhích chậm chạp từng chút một. Đó là vì tôi đoán khi nghe tiếng âm thanh và như quy luật hiển nhiên phải thế chứ tôi cũng đâu có nhìn được cái đồng hồ treo trên tường. Bất giác tôi rùng mình. Thấy lạnh và thấy sợ. Tôi đã có thể ngủ, chỉ cần nhắm mắt lại, cho đầu óc không suy nghĩ chừng năm phút, tôi sẽ đến với một giấc ngủ ngon. Nhưng tôi vẫn sợ. Nỗi ám ảnh về bóng tối khiến tôi không tài nào chợp mắt. Thế nên tôi quyết định đi mua nến về thắp.
Ngoài trời mưa. Mưa trút xuống ngay khi tôi bước chân ra khỏi cổng. Cả khu phố tối đèn, một vài nhà thắp nến, một vài nhà dùng đèn tích điện có thứ ánh sáng huỳnh quang nhàn nhạt trong mưa. Những ô cửa khép hờ hay mở hờ tạo ra những luồng sáng vuông bị cắt, và những hạt mưa soi mình trong đó thật đẹp. Đẹp và dị. Như tôi lúc này, khoác trên người bộ áo mưa để lê la ngoài đường trong khi con phố chẳng có lấy một ai. Tôi bật cười.
- Đẹp và dị!
Tôi đi được một quãng, một gã trai đi xe máy phóng qua, gã làm chỗ nước đọng trên vũng bắn tung tóe vào người tôi. May mà tôi mặc áo mưa, nhưng tôi vẫn hậm hực. Gã nói nhỏ từ “xin lỗi” khi lướt qua và biến mất sau khi tôi kịp ngoái đầu nhìn lại. Hình như gã cũng quay lại nhìn tôi một lúc, rồi gã quay đi. Trên người gã không mặc áo mưa, cảm giác gã ướt như chuột lột. Con người ấy chẳng cần tôi nguyền rủa thì cũng sớm ốm vì lạnh mất thôi. Thế nên tôi tha, tôi chẳng đanh đá, tôi chẳng ra vẻ độc ác làm gì với gã.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới