Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Chuyện của mưa

Chuyện của mưa


20:55 / 15.11.2014
669 - Chia sẻ : Chuyện của mưaChuyện của mưa Chuyện của mưa Chuyện của mưa Chuyện của mưa
9.6 /10
- Chuyên đề:

Chuyện của mưa


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Đi được một quãng. Tôi lại thấy run. Người tôi tự nhiên run lẩy bẩy. Tôi sợ. Sợ bóng tối và sợ mưa. Những cơn gió rít nhè nhẹ như ai đó khẽ nói qua kẽ răng. Thứ ánh sáng vô định lấp loáng nấp sau những tòa nhà cao tầng. Trời vẫn mưa như trút, tôi lội nước đi mua nến để rước thêm sợ hãi. Nhưng xét cho cùng, nếu ở nhà thì tôi vẫn không tránh được nỗi sợ hãi. Tự nhiên tôi mong có một tin nhắn hay một cuộc điện thoại “vô tình” từ máy của tôi. Nếu là tin khuyến mãi hay quảng cáo của tổng đài thì chí ít tôi cũng thấp thỏm để chờ mở tin ra đọc. Nhưng tôi cần hơn cả là một cuộc điện thoại. Tôi cảm giác mình sẽ gọi cho ai đó và buôn thật nhiều chuyện, kể lể thật nhiều chuyện. Nói thế nào cho phải nhỉ? Vì tôi muốn át đi cái sự cô đơn và cảm giác sợ hãi trong màn mưa khủng khiếp này. Nhưng chẳng có nổi một phút sáng hay một giây đổ chuông. Tôi thậm chí còn không biết mình sẽ bấm số gọi cho ai nếu tôi là người phải bắt đầu.
Tôi có nhiều bạn. Mọi người biết đến Zen là người năng động, ôm đồm nhiều công việc, tham gia một cơ số các câu lạc bộ, kết thân được với hầu hết già, trẻ, lớn, bé. Nhưng tự nhiên vì quá nhiều bạn nên chẳng có nổi một người bạn thân!?!
Nhiều khi trong nhiều mối quan hệ, những mối quan hệ nhờ nhờ ấy chẳng đủ khăng khít để ta gợi chuyện và sẻ chia, ta tự thấy mình lạc lõng. Nhiều khi trong nhiều mối quan hệ, ta trong mắt mọi người vốn là kẻ mạnh mẽ và ngạo nghễ, ta chẳng được yếu lòng dù chỉ là một phút.
Zen không bao giờ yếu đuối!
Tôi bật cười. Câu khẩu hiệu của tôi như che lấp những giọt nước mắt. Nhưng càng hô hào thì càng thấy đau, nước mắt chảy ra càng nhiều. Lần đầu tiên tôi thấy nước mưa có vị mặn. Ai đó nói nước mưa là nguồn nước ngọt cơ mà?
- Nếu phải chọn một ai đó, Zen sẽ chọn cô đơn! Nếu phải cần một ai đó, Zen sẽ cần sự sợ hãi!
Như một tuyên bố hùng hồn của tôi, khi mà tôi cảm thấy mình đủ gắn bó với sự cô đơn và sợ hãi – đúng chất của một cô gái đã lâu không yêu…
Cuối cùng, tôi đi mua nến về đến nhà bình an. Cái đêm mưa chết giẫm. Khi loay hoay tìm bật lửa thì có điện, ngóng cổ ra ngoài nhìn trời thì tạnh mưa. Tôi bật cười.
- Trời cũng đùa với Zen như thế!
2. Gã
Tôi ào về từ quán, trời ập nước xuống đầu như hả hê. Mưa mỗi lúc một to nhưng vì chủ quan nên tôi không mặc áo mưa. Cũng không hẳn thế, là tôi không thích mặc: vướng víu, khó chịu, vẫn ướt dù cho áo mưa không dột!

Trang: « 1,[2],3,4,5 »
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm