![]() | Con ghét mẹ20:54 / 15.11.2014 756 - Chia sẻ : ![]()
9.1 /10 |
Con ghét mẹ
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Ông bỏ cây đỡ nó dậy, nuớc mắt tèm lem khuôn mặt đen gầy của
nó, vuốt mái tóc vàng hoe xơ xác cho gọn lại. Ông nhìn nó,
giọt nuớc mắt nóng hổi lăn trên gương mặt nhăn nhúm già nua của
ông, đánh nó ông đau lòng lắm chứ. Trong đám con cháu đông đúc
của mình, ông thương nhất không phải đứa trẻ cứng đầu này sao?
- Bây có giận nội, nội cũng phải đánh, đánh cho bây nhớ, bây
không phải trẻ bụi đời hay đám du côn không ai dạy. Không thể
đụng chuyện gì là lôi vũ lực ra giải quyết, bây không có ba mẹ
bên cạnh, nhưng có nội thuơng bây, không được để người khác nói
bây là vô học, vô giáo dục, người ta càng xem nhẹ mình, thì
phải càng chứng minh cho họ thấy mình hơn họ
Nó không hiểu lắm những gì nội vừa nói, nhưng nghe ông nói thế
nó thấy bao nhiêu uất ức tự nhiên trào ra, những gì kìm nén
lại như được bung hết. Thấy nội khóc nó lại xấu hổ và thuơng
nội, tiếng khóc bị nó kìm nén cũng được giải phóng, nó ôm
cổ ông oà khóc nức nở, không biết phải nói gì nhưng có một
câu chắc chắn nó phải nói ra
- Con xin lỗi, con xin lỗi!!!!
Nó chợt nhận ra không phải nó không có tình thương, nội rất
thương nó, chỉ có điều không bộc lộ mà thôi. Tiếng ếch kêu
giòn giã ngoài ruộng như muốn khẳng định với nó, điều nó
nghĩ là đúng.
Sau sự việc đó, bọn trẻ nhìn nó với con mắt khác hơn, nó
cũng chẳng quan tâm là nể hay sợ nữa. Em trai không thèm đi chơi
nữa, em ngây ngô bảo rằng “Heo đi chơi với người khác, hai bị nội đánh” lúc nghe em nói thế nó chỉ biết ôm em vào lòng thôi, em trai nhỏ như thế đã biết lo lắng cho chị.
Nó nghe lời nội cô gắng học và làm một cô gái ngoan. Chỉ có
điều ánh mắt nó vẫn thế, ai nhìn thấy nó cũng chỉ nói một
câu “con này sao mà lúc nào cũng như sắp khóc”. Nhiều lúc nó
đứng truớc gương, kéo mắt kéo miệng mình ra cho tươi tắn hơn,
cuối cùng không có tác dụng mà con làm nó đau, doạ em trai sợ.
Nó chặc lưỡi “thôi kệ đi, mặt mình nó vậy”.
Cuộc sống của nó như thế trôi đi, nhưng vào một đêm khuya, giữa
không gian tĩnh mịch, nó ôm đầu khóc thét quằn quại đau đớn.
Ông bà nội cùng ba nó mới về lúc chiều tức tốc chạy tới.
Mọi người chỉ nghe nó vừa khóc vừa hét “đau đầu quá”.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới