Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Cứ chờ mãi một người đã hết yêu

Cứ chờ mãi một người đã hết yêu


23:35 / 16.11.2014
808 - Chia sẻ : Cứ chờ mãi một người đã hết yêuCứ chờ mãi một người đã hết yêu Cứ chờ mãi một người đã hết yêu Cứ chờ mãi một người đã hết yêu Cứ chờ mãi một người đã hết yêu
9.7 /10
- Chuyên đề:

Cứ chờ mãi một người đã hết yêu


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


Tôi lẳng lặng ngồi dậy, xếp mền mùng chăn gối lại cho ngay ngắn rồi đi làm vệ sinh cá nhân. Sáng nay lại theo thói quen nhắn tin chúc buổi sáng tốt lành đến em. Chỉ là, vừa bấm bàn phím tay chợt chững lại cứng đờ. Thói quen, cũng phải tập dần mà từ bỏ.
Ném điện thoại lên giường, bước đến cửa sổ mở toang ra. Dòng người bên dưới vẫn theo nhịp độ chậm rãi, bình thường mà trôi. Ngày qua ngày, mặc kệ ai bon chen xô bồ, cuộc sống nơi đây vẫn chỉ có vậy.
-“Được, anh đợi em!” – tôi cẩn thận bấm từng kí tự, lòng nhớ em cồn cào khó tả.
Tin nhắn đến sau mười lăm phút.
Tôi đứng chôn chân trước giường, không dám nhìn điện thoại.

Một năm ba tuần sau ngày chia tay.
-“Hiếu, mày lại đây!” – Chị Hồng đẩy cái laptop đến trước mặt tôi, sau đó khoanh tay đứng nhìn. Vẻ mặt dửng dưng đến phát sợ.
Vừa nhìn những hình ảnh trong máy, trái tim tôi lại đập hẫng thêm một nhịp nữa. Cảm giác đau đớn lập tức căng phồng trong lồng ngực đến khó thở vô cùng.
Em, em sắp cưới ư?
-“Cớ gì mày cứ mãi chờ đợi một người đã hết yêu mình như thế hả, thằng ngu này? Đợi một tháng, hai tháng tao còn thấy được, đây đã một năm trôi qua rồi mà còn đợi. Đợi đợi cái xì mốc! Nó chuẩn bị làm đám cưới với người ta kìa!”
-“Không thể nào!” – tôi cười khan hai tiếng, tay cố nén để không phải run rẩy.
-“Vì sao? Chia tay mày thì nó phải lấy thằng khác chứ sao? Chả nhẽ mày không cho?” – chị mỉa mai đến phát sợ – “Tao không biết đến bao giờ mày mới chịu tỉnh hả con?”
-“Sao lại như vậy được? Cô ấy vẫn còn đang học mà? Mới chỉ năm ba mà đã làm đám cưới rồi sao? Chả nhẽ cô ấy không biết như thế sẽ ảnh hưởng đến việc học sao?”
Chị Hồng nhìn tôi với ánh mắt đầy thương hại, chép miệng lắc đầu ngao ngán.
-“Hiếu, đó là việc của người ta, sao mày cứ phải xoắn lên như thế? Huống hồ, mày là cái gì của nó? Chả ai cấm việc vừa học vừa lấy chồng cả. Việc nó nó lo, không thì đã có thằng to béo đứng bên là chồng nó lo rồi. Mày hóng mày thêm tức chứ việc gì phải lo?”
-“Nhưng…” – tôi toan cãi lại.
-“Bốp!”
Nguyên cả quyển thu chi của cửa hàng đập vào đầu tôi.
-“Mày điên vừa vừa phải phải thôi!!! N

Trang: « 1,4,5,[6]
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm