XtGem Forum catalog
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Điểm dừng yêu thương

Điểm dừng yêu thương


23:36 / 16.11.2014
504 - Chia sẻ : Điểm dừng yêu thươngĐiểm dừng yêu thương Điểm dừng yêu thương Điểm dừng yêu thương Điểm dừng yêu thương
9.5 /10
- Chuyên đề:

Điểm dừng yêu thương


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Em vứt nó rồi, đồ không dùng được nữa thì bỏ đi, anh đâu phải kẻ bủn xỉn đến mức không mua nổi chiếc đồng hồ mới mà đeo.
- Em nói gì? Em vứt…!
Phong lao đến, hai tay nắm chặt cánh tay Vũ, mắt đỏ ngàu những tia máu.
- Nó chỉ là đồ bỏ đi, sao anh lại đối xử với em như thế này chỉ vì nó!
- Cô mới là đồ bỏ đi!
Nói rồi Phong buông mạnh tay, bước ra khỏi phòng mà không hề ngoảnh lại. Còn Vũ thì đang rơi vào một cái hố đen với những chiếc dao nhọn đâm xuyên vào tim cô sau khi nghe anh nói câu ấy “Cô-mới-là-đồ-bỏ-đi!”, câu nói vang mãi, vang mãi cho tới khi Vũ cảm thấy cô không còn chút sức lực nào, ngã khụy xuống rồi chìm vào cơn mê.
Mở mắt ra, thấy mình đang nằm trong căn phòng trắng nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Vũ nhận ra đây là bệnh viện. Chai thuốc đã truyền hơn một nửa. Nước mắt cô bỗng trào ra, cơn đau lại ứ lên tận cổ họng nghẹn đắng, cô bật khóc.
- Sao thế Vũ? Mày đừng làm tao sợ, tao đi gọi bác sĩ.
- Đừng… – Vũ thốt lên yếu ớt – đừng đi, ở lại với tao, xin mày đấy, Mẫn…
Mẫn ngồi bên cạnh giường bệnh, hai tay nắm chặt bàn tay lạnh ngắt, run rẩy của cô bạn thân. Mẫn cũng bật khóc nức nở, cô thấy thương cho bạn mình, không có tình yêu như cô đã khổ, yêu nhầm người như Vũ lại càng đáng thương hơn.
- Hắn đã nói gì với mày?
Nhắc đến Phong, Vũ lại nhớ đến câu nói tàn nhẫn lúc trước. Người đàn ông như anh sao lại có thể nói ra những lời ấy cơ chứ? Không một lời giải thích, không chờ đợi giải thích, cứ thế buông ra câu nói độc địa như thể một cậu trai trẻ ở cái tuổi mới lớn, bồng bột và thiếu suy nghĩ.
Vũ không trả lời Mẫn được, cô chỉ biết khóc thôi…
Thời gian trôi qua, một tháng rồi hai tháng, mọi chuyện trở lại bình thường như trước. Có nghĩa là như cái thời Vũ và Phong chưa quen nhau, họ sống độc lập và không liên quan đến nhau. Chuyện tình yêu của người lớn bao giờ cũng thế, có thể đau đến tột cùng, nhưng cũng có thể cạn đến tận đáy đại dương, chỉ cần họ không yêu cầu đối phương phải giải thích về hành vi của mình thì mọi thứ sẽ lặng lẽ trôi rồi chết chìm trong quá khứ.
Vũ nghĩ thế, tin rằng Phong cũng sẽ như vậy. Nhưng trái tim và khối óc vốn có một sự liên kết kỳ lạ, dù cho có dùng sự lừa dối để ép khối óc phải thôi nhớ về quá khứ, nhưng trái tim lại là nơi điều khiển khối óc, bao gồm cả nỗi nhớ. Những lúc quá nhớ Phong, Vũ thường đem chiếc đồng hồ cũ kia ra để ngắm, để khóc, nhưng sao chẳng thể vơi đi nỗi nhớ anh. Yêu là khổ vậy sao?

Trang: « 1,2,3,[4],5
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm