![]() | Em chỉ là cô công nhân22:58 / 16.11.2014 594 - Chia sẻ : ![]()
9.8 /10 |
Em chỉ là cô công nhân
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
hỏi: “sao thế?”. Chị ngạc nhiên hỏi lại anh: “sao là sao?” Anh nói: “sao em học ra mà làm công nhân?”. Chị ngẩng cao đầu nói với vẻ đầy tự tin: “làm công nhân thì sao anh? Làm công nhân không được à? Luật nào cấm em làm công nhân hả anh?”. Anh hơi bất ngờ trước câu trả lời gắt gỏng của chị nhưng với vẻ điềm đạm, bình tĩnh nên anh chỉ cười và im lặng trong khoảnh khắc. Một lúc sau anh lại hỏi: “Em đi làm có vất vả lắm không?” Chị nói: “Công việc vất vả nhưng mà làm bằng chính sức lao động của mình nên em cũng hài lòng”. Anh gật đầu mỉm cười nhìn chị trìu mến. Rồi chị hỏi: “Dạo này anh sao?” Anh đáp: “Anh cũng vẫn như xưa có điều tâm trạng anh không được tốt” .Chị vội vàng hỏi lại: “Tại sao lại như thế?”. Anh nhìn vào đôi mắt của chị và nói: “ Tại vì anh nhớ em, nhớ trong từng khoảnh khắc, trong mọi hoàn cảnh”. Chị chỉ im lặng không biết nói gì vì lúc này chị thấy tim mình đau quặn, chị thấy có lỗi với anh – người đang đối diện với chị. Anh lại hỏi: “sao buông tay, ra đi không nói với anh một lời, không cho anh lấy một lý do, em có biết làm như thế là em ác lắm không, em tàn nhẫn lắm không?”. Chị không biết nói gì, bao nhiêu lời nói vào lúc này cũng chỉ là ngụy biện và không còn quan trọng nữa rồi. Anh lay vào vai chị nói tiếp: “Em hãy cho anh một lý do dù muộn màng để an ủi anh cũng được”. Chị vẫn im lặng mặc cho anh có hỏi ngàn lần và có lay chị đến trăm lần. Anh vò đầu, bứt tóc trước thái độ dửng dưng của chị, anh nói là dạo này nhìn chị cứng rắn quá! Không còn là cô bé mít ướt mà anh quen ngày nào? Chị vẫn im lặng. Sự im lặng của chị làm anh thấy khó chịu, làm anh thấy bị xem thường, bị xúc phạm nên trong phút chốc cả hai đều im lặng. Không khí bỗng trở nên ngột ngạt đến mức kinh ngạc. Chị không ngờ sau 2 năm gặp lại anh lại như thế này. Gía như chị có thể ngẩng cao đầu khi xưa thì hay biết mấy, và giá như chị là một cô bé của năm xưa thì chị sẽ không đối xử như thế này. Bao nhiêu ý nghĩ giằng xé hiện lên trong đầu chị làm chị cảm thấy bế tắc trước hoàn cảnh hôm nay. Không chịu được cảnh im lặng nên chị đã xin phép anh về trước vì có việc. Chị nói chị rất vui khi gặp lại anh. Anh cười nhạt và nói nhẹ nhàng: “Như vậy mà vui sao? Có lẽ em vui quá nên có thái độ này đối với anh”. Chị nói: “Dù sao đi nữa em cũng thấy hạnh phúc khi được gặp lại anh, thấy anh mạnh khỏe và thành đạt thế này là em mãn nguyện rồi”. Nói xong chị vội vàng đứng dậy đi thật nhanh về phía trước, bước chân của chị sao hôm nay khó lê bước đến thế! chị thấy khó thở vô cùng, đặt nhẹ bàn tay lên con tim chị trấn áp và thầm nhủ là không nên xúc động và đau đớn thế này. Thầm nhủ và nói với bản thân rằng anh ấy chỉ là người dưng thôi mà sao mày lại như thế này hả con ngốc? Chị chạy xe nhưng sao phía trước chị mọi thứ dường như đang nhòe dần vì đôi dòng nước mắt ứa ra từ khóe mi.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới