![]() | Em chỉ là cô công nhân22:58 / 16.11.2014 595 - Chia sẻ : ![]()
9.9 /10 |
Em chỉ là cô công nhân
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
Vừa về đến phòng là chị chạy ùa lên gác ngồi khóc, chị khóc thành tiếng và nấc lên thành lời. Nước mắt chị đang chảy từng dòng tuôn trào như chưa bao giờ được chảy ra, những giọt nước mắt đã bị ức chế từ 2 năm nay nay có dịp tuôn trào. Chị lúc này như một đứa trẻ con chỉ biết khóc và gào thét. Hân nhìn thấy chị như thế cũng hoảng loạn không biết chuyện gì đang xảy ra, vội vàng chạy lên ra sức hỏi nhưng hỏi mãi hỏi hoài thì câu trả lời vẫn là tiếng gào khóc của chị đến nát lòng, xót gan. Nhìn thấy chị đang gồng mình lên trong những tiếng nấc, nước mắt nước mũi dàn dụa Hân ôm chị vào lòng vỗ về, nước mắt ứa ra từ khóe mi Hân và dần dần chảy xuống hòa chung với nước mắt chị. Giọt nước mắt của Hân là giọt nước mắt của sự cảm thông, chia sẻ và đồng cảm của tình bạn, tình người. Còn giọt nước mắt của chị là giọt nước mắt của bao nhiêu đau khổ, dằn vặt, giọt nước mắt ấy chắt lọc từ trong tim, giọt nước mắt được cất dấu tận đáy lòng từ hai năm qua.
Sau bao khoảnh khắc cảm xúc chảy tràn, chị nằm bất động, đôi mắt nhìn trân trân lên trần nhà, lê đôi tay lên khóe mắt để quẹt ngang dòng lệ cuối cùng còn sót lại trên gương mặt đang mệt nhoài theo những tiếng nấc. Chị đứng lên lấy lại phong thái của chính con người chị và chạy nhanh xuống gác lấy một tô cơm ngồi ăn. Hân từ trong phòng tắm đi ra thấy chị ngồi ăn ngon lành như chưa có chuyện gì xảy ra, cô hơi ngạc nhiên nhưng rồi lại chợt hiểu ra vì cô quá hiểu con người của chị. Hân khẽ lắc đầu và mỉm cười trước hành động của chị.
Ngồi xuống bên cạnh chị, Hân hỏi chị chuyện gì đã xảy ra”. Chị ngừng ăn, im lặng một lúc và nói: “Hôm qua trong lúc đi làm về tui đã gặp được anh ấy và rồi kí ức của ngày xưa lại trỗi dậy mãnh liệt như hôm nào mà không có cách nào kiềm chế được”. Hân đã hiểu ra mọi chuyện, cô cảm thông và thương cho tình yêu của họ, thương cho số phận của chị và cũng thương cho chính bản thân mình. Sợ nước mắt lại rơi trên đôi má gầy gò của chị nên cô lảng sang chuyện khác. Hân hỏi vu vơ vài câu để đánh lạc hướng nhưng chưa nói dứt câu thì thấy chị đang nghẹn ngào trong ngụm cơm đang nuốt xuống cổ họng với hàng nước mắt đang rơi tọt xuống tô cơm chị đang cầm trên tay. Lần đầu tiên trong đời Hân thấy cảnh nước mắt chan cơm, nổi đau khổ tột cùng của chị một lần nữa khiến Hân phải rơi nước mắt và ôm chị vào lòng trong tiếng thổn thức ngập tràn. Chưa bao giờ Hân thấy chị yếu đuối thế này và chưa bao giờ chị khóc nhiều như hôm nay. Một cơn mưa bất ngờ đỗ xuống hòa vào tiếng khóc của chị. Tiếng khóc hòa trong tiếng mưa tạo nên một cảm giác buồn đến thê lương. Không ngờ sức mạnh của tình yêu nó mãnh liệt đến thế, sức mạnh đó có thể nhấn chìm một con người chơi vơi trong mớ cảm xúc hỗn độn mà trong phút chốc không thể tìm được cách thoát ra được. Cứ thế cho đến khi cơn mưa vừa tan thì những dòng lệ trên khóe mi chị cũng khô dần.


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới