![]() | Hạnh phúc muộn màng22:52 / 15.11.2014 318 - Chia sẻ : ![]()
9.4 /10 |
Hạnh phúc muộn màng
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
-Này cô..cô có sao không? cô điên rồi ư??
-Anh hãy để cho tôi được chết, tôi van anh
Nước mắt cô chảy đầm đìa..2 con người, 2 số phận có lẻ duyên trời gắn kết họ với nhau..
Anh nói cô đừng nghĩ quẩn mọi chuyện cũng có cách gải quyết.Côi chỉ mới 19 tuổi. Cái tuổi quá non để nếm trải mùi đời.
Cô đẹp..đẹp theo kiểu đàn bà…mặn mà khó tả…
Anh cho cô qua đêm ở nhà. Anh cũng là người xa xứ kiếm miếng ăn. Ở anh cô thấy sự lương thiện. Nhìn anh, cô thấy lòng ấm áp đến lạ, anh ân cần lo lắng, anh dịu dàng che chở, chỉ vậy thôi cũng đủ để cô mủi lòng..
Cô quyết tâm về quê, sáng đó anh tiễn cô lên xe. Nhưng sao cô cứ thấy bịn rịn trong người. Cô cho anh địa chỉ.
Về nhà,cô ôm chầm lấy bà khóc nức nở. 19 tuổi trở thành đàn bà,còn có chuyện gì mà không thể trong đời cô nữa.
Tự dưng cô thấy mình thật ngốc, cô yêu lắm cuộc sống này…
2 tuần sau.Cô nhận được bức thư tay anh gửi. Chữ anh không đẹp nhưng nắn nót,anh chỉ viết đôi dòng thăm hỏi cô, nói cô đừng nghĩ quẩn.
Anh giúp cô yêu đời hơn, không còn những cơn cá mộng kéo dài, mà thay vào đó là hình ảnh về anh, một người đàn ông lương thiện..
Giữa anh và cô có một mối thân tình nào đó…
Liên lạc thư tay cũng hơn được nữa năm. Đột nhiên lá thư cuối anh gửi. Cô đọc mà vừa lo vừa vui…
” em!! nhớ lần đầu gặp em..nhìn khuôn mặt đẹp nhưng chứa chan nỗi buồn. Anh cứ đứng miết bên kia đường,nhìn em thầm lặng. Có phải là duyên trời hay không??? anh không nghĩ rằng em lại bồng bột như thế..Anh không muốn em phải mắc sai lầm khi ở thế giới bên kia. Anh nhanh chân chạy lại cản em,anh mừng vì vừa kịp lúc. Nhìn em khóc mà anh thấy nao lòng. Tuy đó chỉ là lần đầu gặp mặt. Anh thật sự muốn được che chở cho em.
.
.
cuối tháng này anh sẽ dẫn ba má về hỏi cưới em nhé. Đừng từ chối anh!! đợi thư em”


Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới