![]() | Hứa rằng sẽ ghét anh tới cuối cuộc đời10:59 / 16.11.2014 653 - Chia sẻ : ![]()
9.1 /10 |
Hứa rằng sẽ ghét anh tới cuối cuộc đời
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
“Cô em, đi đâu giữa đêm khuya thế này?” Một giọng lạ vang lên từ sau lưng.
Tôi giật bắn người, quay lại, một gã có thân hình gầy nhom, đôi mắt trũng sâu đang nhìn chằm chằm vào tôi như thể muốn ăn tươi nuốt sống. Bằng phản xạ tự nhiên, tôi chạy nhanh vào phòng trọ, không hiểu sao đêm ấy cô chủ không có nhà, cổng không khóa, lại chỉ có mình tôi ở đó.
Tôi chạy mà run, tim cứ đập thình thịch. Vừa vào đến, tôi chốt ngay cửa, cảm giác gã đàn ông đó đang đứng trước cửa khiến tôi sợ hãi. Thêm lần nữa, tôi điện thoại cho anh, tôi vừa run, vừa khóc:
“Anh ơi, nhà em có người lạ…anh ơi…em sợ quá…”
Tôi dập máy, rồi tắt nguồn, không nên làm phiền “người dưng”. Ôm khư khư con dao gọt trái cây. Từng phút trôi qua chậm chạp, tôi nghe rõ tiếng tim đập, tiếng đồng hồ tích tắc từng giây.
01h27p.
“Em ơi, mở cửa ra…” Tiếng đập cửa dồn dập.
Là giọng anh. Nhanh hơn tôi tưởng. Tôi biết thế nào anh cũng tới. Dù không muốn làm phiền, nhưng tôi biết. Anh sẽ tới. Và..anh đã tới.
Tôi không mở, chỉ bật điện thoại lên, nhắn tin cho anh, bảo rằng tôi ổn, tôi xin lỗi, anh về đi, kẻo chị ấy đợi.
“Mở cửa đi mà, anh xin em đó.”
Tôi ghét mùa đông, nó khiến người ta yếu lòng đến lạ.
Tiếng then cài cửa bị bật ra, tôi đứng tần ngần ra đó. Anh trong bộ dạng hớt hải, mồ hôi toát ra ướt đẫm. Chiếc dream còn quên gạt chân chống.
“Em có sao không?” Anh hỏi gấp.
“Em không sao, anh về đi, em xin lỗi, lúc nãy nhà em có người lạ nhưng giờ họ đi rồi. Xin lỗi đã phiền anh” Mặt tôi lạnh tanh, toan đóng cửa lại, nhưng sức mạnh của bàn tay anh không cho tôi làm điều đó.
“Anh thả ra đi, về khuya coi chừng chị ấy ghen thì khổ, có được người yêu thì lo mà giữ”. Thái độ bực mình, tôi gắt lên.
“Anh phải biết chắc chắn rằng em không sao” – Anh nói
“Anh nhìn kĩ đi, em đây nè, là em đây, vẫn đầy đủ tất cả bộ phận của cơ thể, không có một vết sẹo. Anh hài lòng chưa. Về đi!” Tôi hét lên
Với chiều cao 1m78, anh áp nhẹ đầu tôi vào ngực mình. Tiếng tim tôi đập rộn ràng. Ước chi bây giờ tôi có chút dũng khí gạt phăng đôi tay ấy ra. Nhưng tôi không làm được.
“Anh làm gì vậy…thả tôi ra!”
“Yên nào! Anh lo quá, vừa nghe điện thoại của em anh lo lắm. May thật”

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới