![]() | Hứa rằng sẽ ghét anh tới cuối cuộc đời10:59 / 16.11.2014 651 - Chia sẻ : ![]()
9.8 /10 |
Hứa rằng sẽ ghét anh tới cuối cuộc đời
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
“Anh đi như vậy chị ấy không hỏi sao? Anh ôm một người con gái khác không thấy có lỗi sao. Buông ra đi, đồ tồi” Tôi hất tay anh ta, đứng thẳng người và ngước lên nhìn vào mắt anh.
“Đó là em gái anh, nó mới lớp 8 thôi!” Anh trả lời, rồi khép cửa lại, nổ máy và đi.
Tôi hơi vui, lâng lâng trong người, tôi biết anh không chấp nhận thói sống thử, tôi biết mà.
02h30p.
“Em nhớ anh lắm” Tôi nhắn tin qua.
03h13p. Điện thoại vẫn im lìm
03h46. Yên tĩnh.
7h10, mở mắt dậy, nhìn vào màn hình, vẫn chẳng có gì cả.
Tôi đã nhầm tưởng chăng. Ai gặp trường hợp như anh cũng sẽ làm vậy thôi.
Và rồi, tôi cũng cố gắng giữ cho mình tỉnh táo.
***
Từ sau sự cố ấy, tôi học cách kiềm nén tốt hơn, đêm có dài và lạnh, ngày có buồn và cô đơn, tôi cũng không cho phép mình nghĩ đến anh. Chỉ cần tưởng tượng cảnh anh đang đầm ấm bên người khác thì tức khắc sẽ biết mình nên làm gì.
Ơn trời, tôi có công việc làm thêm, có vài chàng trai theo đuổi, ít ra tối lại cũng bận rộn với tin nhắn, bài vở…Thi thoảng lại có vài chầu cà phê, gặp gỡ vài người bạn cũ, giao lưu với club tiếng anh. Cuộc sống vốn rất thú vị, chỉ có điều ta thường chọn cho mình sự bận rộn trong tâm hồn, để tay chân hưởng thụ nhàn nhã.
Hai tuần sau đó, tôi gặp lại anh trong buổi văn nghệ của trường, tôi mỉm cười, rồi nhanh chóng khoát tay người khác lẫn vào đám đông.
Chắc anh nhìn theo. À, mà tôi khoát tay ai thế nhỉ?
Lúc ngước lên mới thấy một gương mặt lạ hoắc, tôi lí nhí xin lỗi, rồi viện cớ nhầm lẫn. Ít ra thì anh cũng đã biết tôi không cô đơn.
Đêm hôm đó anh nhắn tin cho tôi:
“Cậu bạn em khoát tay là bạn đi cùng với anh mà”
Tôi té ngửa, mới nhắn tin biện minh:
“Em nhầm, em cũng đã xin lỗi bạn ấy rồi. Người đi cùng em đã ra ngoài mua nước uống”
Anh hồi đáp:
“Em đi một mình, sao lại nói dối anh. Có gì đâu chứ, em vốn dĩ sẽ có thể tìm được một người tốt.”
“Nhưng người đó sẽ không thể là anh, người em cần lại bảo không cần em. Trớ trêu thật anh nhỉ?. Thôi anh ngủ đi, ngủ ngon. Em ngủ đây”
Lúc nào tôi cũng là người nhắn tin cuối cùng, không có sự đáp trả. Rốt cuộc giữa chúng tôi là như thế nào? Anh đã có người yêu chưa? Tôi liệu còn cơ hội quay về bên người đã ruồng bỏ mình? Liệu tôi còn đủ khờ dại để quay về làm cái bóng bên đời anh? Liệu tôi còn đủ sức chịu đựng để nghe tên ai đó trong cơn say của anh? Liệu rằng khi anh nói muốn tôi ở bên tôi đủ tỉnh táo để từ chối?

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới