![]() | Hứa với nhau là sẽ không yêu nhé!16:39 / 15.11.2014 481 - Chia sẻ : ![]()
9.6 /10 |
Hứa với nhau là sẽ không yêu nhé!
- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:
-Nhìn anh gian quá, điều kiện gì anh nói đi, miễn không phải “lên núi đao, xuống chảo dầu” là em ok. – Tôi bông đùa. Anh cười lớn.
-Không, điều kiện là mỗi sáng em phải thức dậy lúc 6h và ra công viên tập thể dục cùng anh. Tuần ba buổi, em sẽ là hướng dẫn viên cùng anh khám phá những nơi thú vị ở Sài Gòn này nhé .Chắc không khó lắm đâu em nhỉ?
Lưỡng lự một hồi, tôi đáp:
-Cái đó là hai điều kiện rồi đó anh, anh học Toán kém quá. Nhưng không sao, em là người rộng lượng. Em đồng ý.
-Vậy ngoéo tay nhé! – Anh lại cười.
-Ngoéo tay.
Thế là mỗi sáng, tôi phải dậy từ 6h sáng thay vì 9h như trước. Đối với tôi, điều này chẳng khác nào cực hình. Nhưng đã hứa thì phải làm được, Giao Chi à. Thành thật mà nói, tôi phải cảm ơn anh – một người con trai Hà thành đã cho tôi – một đứa con gái Sài thành biết được rằng buổi sáng ở Sài Gòn tuyệt như thế nào. Chúng tôi chạy bộ quanh công viên, anh nói rằng tôi chưa quen với việc tập thể thao nên phải từ từ. Không khí mát mẻ, dễ chịu khiến tôi sảng khoái vô cùng. Ngắm nhìn những hàng cây xanh mướt thẳng tắp và cả những người tập thể dục nói cười vui vẻ, làm tôi như có thêm sức sống.
-Bạn gái cháu đấy à Hạ Phong? Xứng đôi thật.
Tôi cúi mặt ngượng ngùng. Anh đáp lại:
-Không ạ, là em gái cháu. Xinh ông nhỉ?
Những cuộc trò chuyện, hỏi thăm ngắn ngủi nhưng thân tình cũng để lại cho tôi cảm giác rất lạ, những người xung quanh tôi cũng thật thân thiện, gần gũi chứ đâu khó gần như tôi vẫn nghĩ.
-Hạ Phong, sao anh quen với những người ở đây vậy, anh mới tới mà?
-À, thì từ lúc vào đây ngày nào anh cũng ra nơi này tập thể dục mà. Mình quan tâm hỏi han họ thì họ cũng dành thiện cảm cho mình thôi em.
Tôi thầm nghĩ: “Cũng đúng”.
Một tuần trôi qua, việc thức dậy sớm không còn quá khó khăn với tôi như trước. Tôi bắt đầu thích việc tập thể dục, cái việc tôi thường tự cho là buồn chán và phí calo. Tôi chạy được đoạn đường dài hơn. Tôi còn có thể chơi cầu lông cùng anh và cả những người khác. Tôi thấy người mình khỏe hẳn ra. Mỗi tối, tôi cùng anh đi dạo khắp các hang cùng ngõ hẻm ở Sài Gòn. Tôi phát hiện ra tuy ở Sài Gòn gần 20 năm trời nhưng còn rất nhiều nơi thú vị mà tôi chưa từng đặt chân đến. Chúng tôi đến những khu chợ đêm, ăn hàng rong, thỉng thoảng tấp vao để xem các nhóm nhảy đường phố thực hiện những màn trình diễn hip hop, break dance hay bất cứ thứ gì mà chúng tôi thấy thú vị. Quả thật là nhiều vô số kể. Tôi bỗng yêu đường phố Sài Gòn đến thế, yêu cả những lúc kẹt xe và những câu chuyện trên trời dưới đất của chúng tôi những lúc đó. Những buổi tối khi cả hai cùng ở nhà, tôi ít online hơn mà cùng anh thức xem bóng đá. Vui mừng khi MU- đội anh thích ghi bàn và thất vọng khi họ thua cuộc. Thỉnh thoảng, tôi và anh bật nhạc thật lớn và “hét” theo – nhạc rock – cái thứ nhạc tôi từng cho là vô nghĩa. Cảm giác của tôi về anh không còn giống như lúc ban đầu. Nhưng tôi khẳng định, TÔI KHÔNG YÊU ANH.

Tăng cỡ chữ
Mặc định
Giảm cỡ chữ






Trang Chủ
Quay lại
Làm mới