Duck hunt
Wap hay Like ủng hộ GOOGLEPLAY.WAP.SH
+A Tăng cỡ chữ - AMặc định - -AGiảm cỡ chữ
Khi nào em mới biết nói yêu ?

Khi nào em mới biết nói yêu ?


23:10 / 16.11.2014
388 - Chia sẻ : Khi nào em mới biết nói yêu ?Khi nào em mới biết nói yêu ? Khi nào em mới biết nói yêu ? Khi nào em mới biết nói yêu ? Khi nào em mới biết nói yêu ?
9.5 /10
- Chuyên đề:

Khi nào em mới biết nói yêu ?


- Chuyên mục: Truyện Ngắn
- Người đăng: Zink
- Nội dung:


- Từ sáng đến giờ – Phong có vẻ thành thật
- Thảo nào…
- Dám xoáy anh à – Phong như hiểu ra điều gì, khẽ cốc đầu Linh
- Dám đánh em à – Linh giơ đũa định ‘chơi’lại ai ngờ hất phải bát mắm tôm và Phong là người chịu hậu quả.
Phong phát hoảng “thôi cái thứ này thì nước hoa hàng hiệu cũng đành bó tay”. “Cái này người ta ăn còn được nữa là, không chết người đâu anh” – Linh không thể ngừng cười trước bộ mặt thảm hại của Phong. “Ôi cái đôi này” – cô chủ quán thở dài bất lực.
4 giờ chiều, hồ Tây vẫn đông người mặc cho gió thổi mạnh cùng cái lạnh làm cho người ta nổi da gà. Cái xe máy của hai người dựng chỏng kheo một chỗ, trông nó cũng tàn tạ và mệt mỏi như hai chủ nhân của mình vậy. Dường như dự định từ buổi sáng là cái nhiệm vụ bất khả thi.
- Hay em đến quán massager của dì em, nghe nói công việc cũng…nhàn.
- Nếu làm chỗ đó thì về quê bán rau với mẹ anh còn hơn.
- Anh bảo thủ thế, nếu không thì làm sao bây giờ?
- Để anh tính…
Linh dựa vào vai Phong “ừ để anh tính”, vai Phong lại thêm một gánh nặng. Linh biết điều đó, mỗi lúc mệt mỏi như vậy Phong luôn là chỗ dựa để Linh tựa vào và cảm thấy bình yên. Linh không giỏi giang như bao cô gái vây quanh Phong, cũng chẳng có gì nổi bật từ gia thế đến các mối quan hệ. Linh chỉ là một “phó thường dân” và bình thường hơn bất cứ người bình thường nào khác. Điều duy nhất Linh “giỏi” là gây phiền phức cho Phong bởi những đòi hỏi vô cớ, những sở thích kỳ quặc và cả cái tính “ngầu” nữa. Vậy mà Phong vẫn… “Ừ”, chỉ đơn giản thế thôi, chấp nhận tất cả.
11 giờ đêm, Linh đã ngủ gục trên lưng Phong tay vẫn sỏ vào túi áo anh. Xe chạy chậm dần. Ngôi nhà trọ nhỏ của Linh dần hiện ra trong màn sương đêm. Xe tắt máy. Một phút, hai phút, mười phút trôi qua Phong vẫn để Linh ngủ. Mỗi lúc thế này chịu rét chút cũng chẳng sao. Được nhìn người con gái mình yêu ngủ trong yên bình như vậy lòng Phong thấy thật ấm áp. Bỗng chốc hình ảnh “ngôi nhà và những đứa trẻ” về một giấc mơ gia đình bình dị hiện lên trong Phong. Linh có thể không khéo léo nhưng sẽ là một người mẹ tốt, sẽ nuôi dạy được những đứa con cũng đáng yêu và… ngầu như mẹ của chúng. Phong mỉ

Trang: « 1,2,3,[4]
Đến trang:
Bình luận
Cùng Chuyên mục
Bài viết đáng quan tâm